Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Nhớ nhà

Vậy là trời đất bắt đầu sang thu. Mùa thu ở Dallas không dễ nhận biết như ở Baltimore kiểu một buổi sáng đẹp trời bạn thức dậy, ra ngoài thấy cây cối đồng loạt chuyển màu vàng, bạn trầm trồ rồi chạy như bay tới trường trong cái lạnh căm căm. Mùa thu ở đây có lẽ bắt đầu khi 2,3 ngày liên tiếp bạn phải mặc áo khoác dày dày ra ngoài. Con đường trước ngõ nhà bạn có nhiều cây hơn những con đường khác nhưng lá thì vẫn chưa đổi màu, tìm mỏi mắt mới thấy những chiếc lá chuyển nâu đậm.

Trời trong và xanh ngắt. Thỉnh thoảng có một chiếc máy bay bay ngang qua kéo theo một đường khói trắng dài đằng đẵng. Mùa này bạn hay cảm thấy nhớ nhà. Đêm hôm bạn mất ngủ, ngó trên trần nhà rồi tưởng tượng ngày mai mình sẽ ra sân bay để về nhà. Mỗi tối đi học về thấy máy bay bạn cũng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ ở trên đó. Chỉ là ... không biết là ngày nào thôi.

Sau vài tháng đi xe đạp ngang đường cao tốc, bạn đã phát hiện một con đường tắt băng qua chiếc cầu nho nhỏ, tiết kiệm được một đoạn đường cao tốc. Bạn sợ phải đi cặp kè với đủ loại xe con, xe tải. Gần cây cầu có một nhà hàng bán đồ BBQ. Thỉnh thoảng bạn vẫn ngửi thấy mùi bắp nướng. Cái mùi thiệt là hấp dẫn, nhất là những buổi tối lành lạnh. Bạn thèm ăn bắp. Là thứ bắp nếp chắc nịch chứ không phải thứ bắp Mỹ mọng nước. Bạn nhớ ông ngoại có một ruộng bắp nhỏ. Lúc còn ở quê bạn vẫn theo ông đi trồng bắp, ông đi trước dùng cái cây đâm xuống đất tạo thành một lỗ nhỏ, bạn theo sau bỏ 3 hột bắp vào rồi sau đó lấp lại. Cứ thế, đến mùa thu hoạch thì cả nhà được ăn một bữa toàn bắp. Bắp nấu, bắp rang, bắp xào, ram bắp, bắp nướng.Bạn nhớ điều đó đến nỗi bạn còn định mở nhà hàng Bắp bán ... bắp các món.

Cả tháng nay, sau mấy ngày dùng thuốc, bạn bị mất khẩu vị. Mặc dù đã ngưng dùng thuốc, bạn vẫn không thể ăn uống bình thường được. Bạn không có hứng với việc ăn cơm 2 bữa một ngày nên trưa nào bạn không có cơm thì trưa đó là thiên đường vì bạn có thể ăn nui thay cơm để rồi tối đó trở lại địa ngục với cơm. Không biết việc này sẽ kéo dài bao lâu nữa.

Bạn lại đang nhớ nhà và tối nay bạn vẫn phải ăn cơm.

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Đi xén tóc

Nếu không kể việc đi mua sắm thì đi cắt tóc đối với mình là một cực hình giống như hồi xưa người ta đi đày vậy đó. Sau vài tuần *ngắn ngủi* đấu tranh, chuẩn bị tâm lý, trải qua bao lời ngon ngọt, dụ dỗ, dọa nạt, đe dọa của mẹ, hôm nay mình đã đưa đầu cho người ta xén tóc.

Đợt này có vẻ nhẹ nhàng hơn. Màn đầu tiên là kéo thẳng tóc ra. Màn này được lí giải là, tóc thẳng mới cắt được em ơi. Cái mặt tròn của mình cùng với mái tóc thẳng đơ đã được kéo thẳng ra trông nó ... cà chớn khủng khiếp. Sau một thời gian, một chục đường kéo xoẹt qua xoẹt lại, tóc mình từ thắt lưng bị rút ngắn lại một đoạn đáng kể (quá vai một chút). Cuối cùng thì tóc mình có ... mùi cherry. Nhìn tổng thể thì không có thay đổi gì đáng kể về kiểu dáng, vẫn là cái kiểu lên bờ xuống ruộng, lia chia lỉa chỉa mà thỉnh thoảng mình phải vận dụng vài cái kẹp để kẹp nó xuống.

Ngày hôm nay, mình đã thấy rõ sự bất lợi của mấy đứa bị cận nặng. Một là không coi phim 3D được. Hai là không biết được cái quái gì đang diễn ra trên đầu mình lúc cắt tóc. Tự nhiên nhớ cây bút chì đính trên mái tóc dài hồi trước ghê.

Túm lại hôm nay cũng không phải là ngày quá tệ. Bên Career Center có nhã ý mời nguyên đám SB tụi mình ăn trưa. Tụi mình cũng không khách sáo làm gì cho mệt, qua đó ăn no nê rồi mới vác bụng về làm tiếp. Chưa thấy cái phòng nào sang như cái phòng nì. Có mấy mống thôi mà đặt thức ăn đủ cho vài chục người ăn. Ăn trưa xong là trong bụng mình chứa toàn gà và phô mai, oreo nữa.

Chủ Nhật, 20 tháng 6, 2010

Karate Kid (2010)

Hôm qua mình đi xem phim. Bộ phim mình muốn xem là Toy Story 3 nhưng mờ mấy bạn đi cùng hoan hỉ muốn đi xem Karate Kid (2010) nên nhắm mắt xuôi tay đi dzô phòng chiếu của Karate Kid. Hè này nghe nói phim đang chiếm đầu bảng tại khu vực Bắc Mỹ. Xem xong thì thấy điều đó là hiển nhiên.

Tụi mình vô trong rạp là trước giờ chiếu 10', vậy mà cái rạp chiếu đã đông nghịt rồi đó. Chẳng bù cho những phim hay ho mà trong đến 10' sau giờ chiếu vẫn vắng tanh vắng teo. Vì cái sự đông dân bất thường như vậy nên 4 đứa mới phải chui lên hàng ghế đầu. Mình ngồi coi mà muốn lồi con mắt luôn. Lần thứ hai phải ngồi hàng đầu xem phim (lần trước là đi coi It's Complicated, phim này hay nè, bạn nào rảnh thì tranh thủ đi xem đi).

Kể về cốt truyện một chút. Dre Parker (Jaden Smith đóng) cùng với mẹ chuyển từ Detroit đến Trung Quốc. Đến Trung Quốc thì Dre quen với một cô bạn, đồng thời gây chuyện với một nhóm "đầu gấu". May mà có sư phụ Han giúp đỡ, dạy kung-fu. Mọi chuyện bắt đầu.

Cái đầu tiên, phim này thích hợp cho mấy bé dưới 18 tuổi nên mọi người cứ yên tâm dẫn con cháu đi coi vì các nhân vật trong phim như Dre hay bọn bắt nạt chỉ ở khoảng 12- 15 tuổi. Có một điều là Karate Kid (2010) là bản làm lại của Karate Kid 1984. Karate Kid 1986 thì quá nổi tiếng với Ralph Macchio và Pat Morita. Cốt truyện của bản 2010 cũng khá giống với bản 1984 nên các vị khán giả lớn tuổi đã coi bản 84 (như mình chẳng hạn) thì sẽ có xu hướng so sánh 2 bộ phim này với nhau. Cái thông minh của nhà sản xuất là đã hạ độ tuổi xuống, chuyển bối cảnh sang Trung Quốc. Ở bộ cũ thì Daniel của Ralph Macchio khoảng 16,17 tuổi và ở Cali thì phải. Vì thế bộ phim mang màu sắc khác hơn. Các cảnh quay hùng vĩ về Tử Cấm Thành, núi Võ Đang, hay Vạn Lý Trường Thành khiến cho người xem có những trải nghiệm thú vị. Sẵn tiện, phim này quảng bá cho Trung Quốc luôn thể. Cô bạn đi cùng sau khi đã xem cảnh có Tử Cấm Thành đã thốt lên "Tui muốn đến đó quá đi". Bộ phim cũng giới thiệu văn hóa Trung Quốc thông qua việc Dre bị sốc văn hóa những ngày đầu tới Bắc Kinh (khuyến khích bà con đi học tiếng Hoa). Đây cũng là sự khác biệt với phiên bản cũ khi mà Daniel chỉ phải đối phó với lũ bắt nạt bạn bè thôi.

Bàn về các nhân vật. Các nhân vật khá gần gũi với thực tế. Dre khoảng 12 tuổi, thích Justin Bieber, nhảy hip hop hay break dance gì đó (bé này nhảy cũng hay lắm nha!), thầy Han khá kì dị và có những đau khổ riêng, bà mẹ thương con đôi khi quan tâm hơi quá, cô bé Ying tuy thích Bach, chơi violin nhưng có những bước nhảy cực kỳ điêu luyện..... Tất cả những nhân vật đều rất thân thuộc, phản ánh đúng tâm lý của các bạn trẻ ở độ tuổi này. Lần đầu khi Dre tới Bắc Kinh thì gặp phải những cú sốc văn hóa, không biết tiếng Hoa, không thể dùng đũa..... kéo theo là những phản ứng tiêu cực sau đó. Các hình ảnh, và tính cách Mỹ từ con người Dre trở nên lạ lẫm hơn, sống động hơn giữa một nền văn hóa hoàn toàn khác biệt như Trung Quốc như việc Dre trượt ván để đi lại giữa những người đi bộ hay xe đạp là một hình ảnh ấn tượng. Ờ, nhắc việc này tự nhiên nhớ cái câu "A different world can't be made by indifferent people" trong cái fortune cookies. Nữa, mấy bác làm phim còn nhắc khéo người Mỹ nha (cái này thâm hiểm ghê vậy đó!) là ở Trung Quốc KHÔNG CÓ fortune cookies nha mặc dù nó xuất hiện nhan nhản trong các nhà hàng Tàu tại Mỹ. Dre được xây dựng là một cậu bé khá năng động (nó mới tới Bắc Kinh đã kết bạn với 1 thằng nhóc mắt xanh tóc vàng nói tiếng Hoa và tiếng Anh như gió) tiêu biểu cho bọn trẻ ở cùng độ tuổi. Jaden Smith (bé này là con của Will Smith nè) làm khá tốt vai trò của mình trong phim trong việc khắc họa một cậu bé 12 tuổi đang cố gắng hòa nhập trong môi trường mới bằng tất cả những gì mình có. Nói về sự phụ Han. Để có thể hòa hợp với những tính cách của Dre, sư phụ Han được xây dựng hơi khác đi từ hình tượng Miyagi trong nguyên bản. Sư phụ Han có những niềm riêng từ quá khứ, ông lúc nào cũng lầm lầm lì lì, ăn mặc hơi xộc xệch, quái đản và có phần nghiêm khắc so với Miyagi. Vì thế, trong sư phụ Han không phải lúc nào cũng tĩnh lặng, bình thản như con người của Miyagi. Tuy nhiên, với tính cách như vậy, sư phụ Han dần dần được cởi bỏ những khúc mắc trong quá khứ bằng cách tập luyện với Dre. Có thể nói, tình bạn của 2 thầy Han và Dre là thông qua tình yêu kung-fu. Trong phiên bản cũ, tình bạn của Daniel và Miyagi được khắc họa thông qua một số điểm chung của cả hai và tình bạn này đậm nét hơn (cho nên mới nói phim này chỉ thích hợp với mấy đứa nhỏ thích có cái gì đó hành động).

Phim có những cảnh hài. Ta nói không có những cảnh hài thì chắc phim này xếp xó quá à. Có mấy cảnh mà ba mẹ xem xong chắc về quản lý tụi nhỏ dữ lắm đó. Mấy đứa coi chừng. Như cảnh mẹ con Dre và thầy Han đi xem lễ hội gì đó, Dre xin phép đi đâu đó thực ra là đi gặp bạn gái (mấy bác phụ huynh liếc con mình một cái). Hai đứa chui vô ngồi đằng sau tấm màn xem....hoạt hình (ngây thơ ghê bây!) (hoạt hình kiểu TQ cũ, điều khiển bằng thanh tre trên tấm màn đó), cô bé kể cho Dre về sự tích Ngưu Lang Chúc Nữ (chuẩn bị....). Đến đoạn Ngưu Lang Chúc Nữ trùng phùng, 2 bé cũng mặt kề mặt rồi. Mà mấy bác làm phim chơi ác, để cái máy chiếu ngay đằng sau 2 bé nên cảnh đó được chiếu lên cái phông màn hết rồi còn gì. Tới đây thì quý dzị phụ huynh liếc nổ đom đóm luôn. Ai biết được, mấy đứa nhỏ xem cảnh này, miệng thì cười mà bụng lo ngay ngáy. Cảnh trong phân đoạn của cuộc đấu cũng khá vui khi Dre vừa đánh đối thủ vừa trưng ra khuôn mặt cực kỳ nham nhở. Haha....... Các màn đánh đấm ở đây cũng trơn tru đẹp mắt hơn so với bản cũ nên mọi người cứ yên tâm mà thưởng thức.

Nhạc phim cũng được. Từ Bach đến Justin Bieber, khúc chạy credit có bài Never let you go của Justin Bieber, nhạc Mỹ đến Tàu. Cá nhân mình chỉ thích phần nhạc nền lúc hai người tập luyện với cây sào thôi à.

Nói chung, phim này là phim coi được, thích hợp cho những ngày hè, cho gia đình có con nhỏ tuổi teen. Mà mấy bé phía sau mình hơi bị kích động tới mấy màn đấm đá, vỗ tay rào rào. Có bé khoảng 2,3 tuổi gì đó ra khỏi rạp rồi biểu diễn vài đường kungfu rồi ngã oạch xuống sàn. Hì hì.

Đây là bộ phim thứ 2 mình xem trong hè, phim đầu là Shrek Forever After (phần cuối cùng của Shrek-gã chằn tinh tốt bụng). Khi nào rảnh sẽ viết về phim này sau. Xem nó cách đây cũng kha khá lâu rồi. Hi vọng trong khoảng 1,2 tuần tới có thể coi Toy Story, Aberdeen, mình chưa có hứng đi xem The A-team. Nghe đồn Eclipse sắp ra nhưng mà theo mình thấy chẳng có chút thay đổi gì hết, không ghiền thể loại phim này. Ngoài ra hè này còn có Robin Hood công chiếu cách đây cả tháng rồi. Hi vọng là xem được trong tương lai gần. Ngoài ra, mình mong mình có thể viết bài chia tay tháng 5 (hix hix), viết bài về Ghibli cho đỡ ngứa tay. Trời ơi, coi mòn mỏi gần hết tất cả các phim của Ghibli rồi mà chưa có 1 bài đàng hoàng cho hãng này.

Giờ thì mình đã trở lại với phim-một trong những tình yêu của đời mình rồi đó bên cạnh nhạc và ẩm thực. Xem phim thì lúc nào cũng thích nhưng mà không phải lúc nào cũng háo hức khi được đi xem phim đâu.

Thứ Ba, 25 tháng 5, 2010

Muôn mặt New York



Khi bắt đầu viết về New York, ta không biết phải bắt đầu từ đâu, cái choáng ngợp trước sự to lớn và lộng lẫy của NY hay là những hình ảnh đối lập trước mắt ta chỉ một vài giờ sau đó?

New York - mùi thành thị

Bước xuống xe buýt, ta có cảm giác như được trở về nhà. Đã rất lâu rồi ta mới được hít thở bầu không khí thành thị, cái bầu không khí hỗn tạp pha trộn nhiều sắc vị khác nhau, những bảng màu xanh đỏ, tiếng người xe qua lại ồn ào náo nhiệt, tiếng còi bin bin, mùi bánh trộn lẫn trong mùi cà phê xay thơm lừng, mùi khói bụi. Điều đó khiến cho ta bỗng dưng mà thốt lên "Sao nó giống Sài Gòn đến vậy". Đâu đó vẫn là một cảm giác lạ lẫm như kẻ từ quê lên tỉnh. Ta trố mắt ngạc nhiên khi đi ngang qua những con ngựa của cảnh sát New York trên đường, hiền từ nhìn ta khi ta chào nó. Ta mỉm cười khi một cô gái tóc vàng mặc váy ngắn trên xe đạp lướt qua con phố với nụ cười thật tươi. Vỉa hè đông đúc người qua lại. Vội vã. Không chỉ những New Yorker chính gốc mà cả những vị khách du lịch cũng như cuốn vào cái nhịp sống hối hả của thành thị. Đi nhanh. Ăn nhanh. Nói nhanh. Ta bắt đầu những bước chân đầu tiên vào cuộc sống của New York.

New York - thành phố về đêm

Ta đến New York khi đường phố bắt đầu lên đèn, là thời điểm giao nhau giữa một chút trầm mặc của thành phố dưới ánh chiều tà và sự bắt đầu của thế giới khác. Thành phố về đêm. Khi mặt trời khuất sau dãy núi, màn đêm buông xuống, cũng là lúc những tấm pano điện,những màn hình sáng đặt ngay quảng trường Times bắt đầu ngự trị. Quảng trường Times rực rỡ những sắc màu chớp nhoáng. Ánh sáng leo tận lên những tòa nhà lừng lững. Ta trầm trồ trước sự lộng lẫy về đêm của NY. Những dãy màu sáng loáng cứ nối tiếp như chưa bao giờ dứt, sáng cả một góc trời, như thể thành phố sẽ không bao giờ ngủ.




New York - Broadway: thiên đường của nhạc kịch

Mình có cơ hội đi xem nhạc kịch ở Broadway. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời nhất trong khoảng vài năm trở lại đây. Mình nhớ có lần Broadway diễn ở SG nhưng khi đó mình đã qua Mỹ rồi nên chẳng thể đi xem. Mua vé hơi bị trễ nên mình bỏ lỡ show Billy Elliot, bù lại, thì mua vé của Rock of the Ages. Lúc mới sắp hàng vào rạp mình mới nhận ra show này dùng toàn nhạc rock. Méo mặt luôn. Mình chưa bao giờ là một fan của rock. Tuy nhiên, mình lo hơi bị thừa. Vở diễn thuyết phục. Diễn viên đẹp, hát hay, múa giỏi. Sân khấu chỗ mình xem chỉ có một chút thôi (chắc bằng sân của Idecaf), các hoạt cảnh trên sân khấu hầu như không thay đổi, nhưng việc sử dụng ánh sáng và màn che khiến cho sân khấu trở nên linh hoạt hơn. Phần nhạc khá hay. Bởi vì đây là show chủ yếu nói về nhạc rock (vai chính là 1 anh chàng muốn thành rocker) nên đa số nhạc dùng trong vở diễn là rock (trừ More than words). Nếu không có phần kịch thì chắc nó trở thành một buổi diễn rock rồi. Có những bài hát được hát hoàn chỉnh, có những bài được biến tấu thành một dạng medley cho phù hợp với từng phân đoạn. Nhưng tóm lại, mình không còn thành kiến với rock nữa. Một điều hay ho về vở diễn này là, trang phục của các diễn viên hơi bị thiếu vải, lại còn phải nhảy nhót theo điệu rock, nhưng các màn nhảy múa không tục mà khá đẹp về nghệ thuật.

Giờ thì bắt đầu nhớ Broadway. Chẳng trách một người bạn đã xem Wicked ở đó tới 6 lần. Mình mà ở NY chắc mình xem hằng tuần quá à.
New York - ngã tư thế giới.

Điều đặc biệt ở NY là bạn có thể tìm thấy món ăn của hầu hết các nước ở trong cái thành phố này. Từ Tàu, Nhật, Hàn, Thái, Ấn, đến Pháp, Ý, dĩ nhiên là có đồ ăn Mỹ. Một sự thật đau lòng là người ta đến New York để được thưởng thức món ăn của các nước không-phải- Mỹ. Thay vì làm một chuyến du lịch đến Thái Lan để được ăn món Thái thì đi du lịch New York và ăn món Thái được xem là tiết kiệm hơn nhiều. Được liệt kê là một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới, nhưng giá cả thức ăn ở NY có thể chấp nhận được, so với một số nơi (như Baltimore chẳng hạn) thì nó thuộc diện rẻ. Ngay gần quảng trường Times có một khu ăn uống mà một trong những con đường mang tên Restaurant St. Nơi đây hội tụ những quán ăn khá là hay ho. Bình dân có, sang trọng có. Chỉ với khoảng $23, bạn đã có thể có một bữa ăn tối no nê cho hai người với đầy đủ các món từ khai vị đến tráng miệng. Ở NY, người ta vẫn thường thấy những tiệm bánh ngọt đầy hương vị, mùi kem, mùi cafe, mùi bánh thơm lừng thách thức người qua đường. Chỉ thử ghé qua thôi, bạn sẽ không kiềm lòng được trước những miếng cheesecake hay mousse hấp dẫn. Các hàng quán ở NY không chỉ gói gọn trong cái cửa hàng be bé mà còn lấn sang vỉa hè. Tuy nhiên, điều này không quá quắt đến nỗi lấn sang cả khu vực vỉa hè dành cho người đi bộ đâu nhé. Cách bày trí này khiến cho NY nên thơ hơn cái vẻ ồn ào vốn dĩ của nó. Thử một lần ngồi ở vỉa hè NY, ăn một món nào đó nong nóng và xem cuộc sống lướt qua mắt mình sẽ thấy bình yên biết bao.
New York và những nghệ sĩ đường phố

Ở New York, cũng như một số thành phố châu Âu khác, bạn sẽ dễ dàng thấy những nghệ sĩ đường phố, từ anh họa công vẽ biếm họa đến nghệ sĩ opera với chất giọng cao vút. Địa bàn hoạt động của các nghệ sĩ này cũng khá là đa dạng. Ở Times Square có nhiều nhất là những nghệ sĩ vẽ tranh. Hoạt động này cũng có nhiều dạng khác nhau, vẽ tranh kí họa, hay biếm họa, hay thậm chí là vẽ bằng sơn. Dĩ nhiên, hầu hết những nghệ sĩ là nghiệp dư nên bạn cũng không nên hi vọng quá về bức tranh kí họa đẹp sắc sảo. NY là thành phố của cạnh tranh nên hãy cẩn thận với giá cả ở nơi này. Tuy việc vẽ tranh có hơi hướng nghệ thuật một tí, nhưng bạn cũng cẩn thận để không bị hớ. Các nghệ sĩ đường phố này cũng biết cách khiến du khách phải móc hầu bao lắm đấy! Bạn hài lòng khi có một bức ký họa vào khoảng $25, vài phút sau đã chưng hửng vì cách đó vài gian, nó chỉ đáng $15. Một sự cạnh tranh khốc liệt. Ít cạnh tranh hơn là những nghệ sĩ biểu diễn. Ở Việt Nam mình hay gọi họ là Cái Bang, nhưng họ kiếm tiền trên chính tài năng và sức lực của mình bằng việc hát hò hay chơi một nhạc cụ nào đó. Họ thường biểu diễn ở các trạm tàu điện ngầm, và một lần mình gặp một ban nhạc đường phố trước cổng Metropolitan. Những con người này làm đẹp New York hơn, cũng chính họ đã khiến cho NY nao lòng hơn ở số phận của mỗi con người. Người ta vẫn thường nghe thấy những tiếng đàn réo rắt, giọng opera cao vút trong những trạm tàu điện ngầm u ám, ngột ngạt dưới lòng đất. Ít ai để ý, một vài hành khách mệt mỏi ngồi băng ghế chờ chỉ thỉnh thoảng đưa mắt nhìn. Cách đó vài mét bên trên cũng vang lên tiếng đàn, tiếng hát, tiếng người ta tán thưởng.... những âm thanh của ánh sáng

......

3 ngày quả là không đủ để có thể khám phá hết cả một thành phố rộng như NY, nhưng có lẽ mình đã có những ý niệm đầu tiên về thành phố sôi động này. Vẫn mong một ngày có thể quay lại, được đắm mình trong dòng người vội vã, được thấy những ánh đèn lấp lánh, được khám phá thêm những điều mới lạ ở nơi này. Quan trọng nhất là được xem Broadway lần nữa. Hì hì.

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Tôi đã đi hết hành trình này một ngày tháng 6
Đọc lại giữa cái lạnh đến run người và cái gió thốc ngoài cửa
Những tràng ho lẫn vào tiếng cười
Mọi thứ tưởng như là thực, nhưng chẳng thể nào chạm tay
Cái ấm áp bắt đầu tan...

13.2.2009

Khi mặt trời mỉm cười nhiều hơn
Khi mùa xuân ở đây bắt đầu tỏa rộng
Khi báo chí xôn xao về mùa tuyển sinh sắp đến
Tôi điềm tĩnh. Như một năm về trước
Chạm vào những gì đã qua. Chợt lo sợ về bản thân mình.

29.3.2009
(trích Kỷ Yếu- Những ngày sau)


Một ngày tôi thấy mình .... già cỗi

Tình cờ xem được một clip văn nghệ ra trường của các em năm 2009 và.... bồi hồi. Cái cảm giác khi nhớ về một cái gì đó trong quá khứ thật không dễ dàng để chịu đựng khi nó là những gì mình đẹp nhất mình đã từng trải qua, và một sự thật mình phải chấp nhận là mình sẽ không thể có nó một lần nữa.

Tôi bắt đầu nhớ cái không gian ấy, những khuôn mặt ấy. Nhớ những tiếng hát cao trầm khác nhau.

Tôi đã, đang, và sẽ trải qua những cuộc chia tay khác nhau. Có những khi tôi hờ hững, cái gì có bắt đầu sẽ có kết thúc. Nhưng khi một hình ảnh quen thuộc lướt qua tôi sẽ biết đó không chỉ đơn giản là kết thúc. Có những điều tồn tại mãi trong một góc con người tôi, ở đó và sẵn sàng nhắc nhở tôi mỗi khi tôi thấy mình trong cơn nắng hạn của cuộc sống, nhỏ vài giọt nước vào trong trái tim sắp khô cằn của tôi và khiến tôi .... tiếp tục sống.

08.05.2010

Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng
....

Ôi Thành phố Tuổi thơ -
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát -
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa
Hãy tin!
Và thứ lỗi!

(trích Thành phố Tuổi Thơ- Robert Rojdesvensky)

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Cuốn sổ và một hành trình

Một ngày (hôm nay), mình phát chán với việc mang mỗi cuốn tập mà phải vác cái ba lô to đùng đoàng tới trường, nên mình đã "liều mạng" xách mỗi cuốn tập, hộp bút bỏ vào trong cái túi Amotizen. Chìa khóa, thẻ, điện thoại trong túi áo khoác. Không mang ví theo luôn. Tên trộm nào mà trộm túi xách của mình là quá xui cho hắn ^^. Và mình phát hiện trong cái túi nhỏ xinh ấy không chỉ có mỗi cuốn tập của mình. Nó có một cuốn Sherlock Holmes (hix, mình bỏ vô hồi nào vậy cà?!) và một cuốn sổ nhỏ xinh. Thiệt ra mình biết có cuốn sổ ấy trong cặp, bởi lúc nào nó cũng nằm trong túi này cả. Gọi là sổ cũng được, nhật ký cũng được, quà tặng cũng được (quà người ta tặng mình mừ), lịch trình lang bạt cũng được...... Lần cuối cùng mình mở nó ra chắc cách đây cũng khoảng 1 năm rồi. Mỗi lần mở ra mình lại có những cảm nhận khác nhau.

Trang viết đầu tiên được viết tại sân bay của Đài Bắc. Khi đó mình đang quá cảnh đợi chuyến bay sang Los Angeles, cũng là lần đầu tiên mình ra ngoài lãnh thổ Việt Nam. Có cảm giác rất lạ, một nửa là sự phấn khích giống như con chim được tháo cũi lồng (như thằng bé Mùi thì đang được vận chuyển từ lồng này sang lồng khác. hehe), một nửa là cảm giác hơi cô đơn khi một mình ở nơi đất khách và không biết cái gì phía trước đang chờ đợi mình. May mắn cho mình, sân bay của Đài Bắc khá là đẹp, mặc dù so với những nơi khác thì có thể nó hơi nhỏ. Đi dọc hành lang mình có cơ hội chiêm ngưỡng những cửa hàng be bé xinh xinh, những trưng bày nghệ thuật, và cả một cửa hàng Hello Kitty nữa. Đi chán chê rồi không biết làm gì, mình đã lấy bút viết bắt đầu trang giấy đầu tiên của cuốn sổ nhỏ. Thảm cảnh là khi mình phát hiện một thứ-không-nên-để-lại đã từ chối theo mình đi Mỹ. Kết quả của việc này là......mình đã trở nên ngoan ngoãn hơn. Haha.

Trang thứ hai là một đêm sau đó khi bị mắc kẹt tại Los Angeles. Mệt đừ người nhưng vẫn không ngủ được.

Trang kế tiếp là một bức thư không bao giờ được gửi. Khi viết nó mình đã thực sự bị náo động, giống như là bị những cảm giác mơ hồ làm cho hoang mang. Rồi cũng ổn. Sau này đọc lại thì tự cười rằng "Ôi, cái thời trẻ dại....." Dù sao, đó cũng là một cảm giác êm ái khi được nhìn lại những gì đã qua trong con chữ không quá dài của mình (như viết blog).

Bởi một người đã muốn mình ghi lại những nơi mình đi qua, những cảm xúc mình từng trải, niềm vui và nỗi buồn. Mình đã thực hiện nó, dù không nhiều.

Bởi hành trình đã đi được một phần.

Chủ Nhật, 2 tháng 5, 2010

Pinky

Không hiểu tại sao đến lúc này mình lại mắc cái tật lo ra. Có cảm giác như là chuẩn bị có gì đó xảy ra mà không biết là xấu hay tốt. Tuy nhiên, có một điều mình luôn tự dặn dò bản thân là: sống thanh thản. Điều gì cũng có thể xảy ra nên chấp nhận nó một cách đơn giản nhất để sống thoải mái.

Gần đến hè nên tâm trạng có phần nôn nao. Hôm nay chat tự nhiên lại nghe đến cái quán Pinky. Nghe nói tiền kem của nó bằng Goody rồi đó. Giá cả leo thang dễ sợ nha. Phải cày dữ lắm mới dám đảm bảo là mình có đủ tiền về Việt Nam ăn chơi, đủ chứ không dư. Mình nhớ cái không khí ở Sài Gòn ghê vậy đó. Nếu liệt kê ra những gì mình nhớ thì chắc đến mai cũng chưa hết. Cứ tưởng tượng như thể nhớ người yêu vậy. Nghĩ đến cảnh được ra sân bay về Việt Nam, trời ơi, hạnh phúc ơi là hạnh phúc. Cái này chỉ là mới "nghĩ" tới thôi đó nha, đến hồi ra sân bay thiệt không biết còn phấn khích đến mức nào nữa. Mà cái ngày đó thì .... xa vời quá... Cho nên mình phục mấy anh chị ở đây lâu năm rồi mà chưa về thăm nhà lắm nha. Chà chà, kiểu này thì phải rèn luyện mình lại mới được. Chưa gì đã than lên than xuống rồi.

Tại vì mình đang hơi bị khó chịu nên mình sẽ dẹp bài tập mà nói về cái ... quán Pinky với hi vọng nói xong mình sẽ đỡ khó chịu hơn. (Nếu mà yêu ai đó cũng giống thế này thì mình nguyện ở giá suốt đời)

Cái quán ấy.... không biết là mình biết đến nó từ khi nào. Nó khá nhỏ, nằm hơi khuất trên con đường cũng nhỏ nốt. Mình thích nó bởi vì kem của nó khá là ngon (so với Goody thì ngon rồi), dễ ăn, cũng là một nơi yên tĩnh, vui nhộn, nhí nhảnh, hay ho để ngồi chơi. Thực ra thì mình vẫn chưa thử hết tất cả các loại kem ở đó. Hình như mới chỉ ăn có 2 loại à. Từ quán kem có thể nhìn qua bên kia đường có các ngôi nhà mang phong cách hơi cổ một chút, từ đó mà thả hồn bay tận đẩu tận đâu. Các bàn ăn ở Pinky hằng ngày sẽ có vật trang trí riêng, khi thì nhánh cỏ lau, khi thì tấm thiệp. Và khi mệt mỏi thì một góc kế cửa sổ sẽ là nơi nghỉ ngơi lí tưởng. Mình thích nhất là ở đây không có nhiều người lui tới nên nó khá yên tĩnh, thích hợp cho việc hàn huyên tâm sự chuyện trò. Hì hì...

Thôi, đi học bài đi.

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

Playlist

Hôm nay trời trở lạnh và mưa. Mình cũng đang không được bình thường lắm nên cả buổi sáng nghe Chào buổi sáng của MTV để lấy lại tinh thần. Cả 5,6 tiếng đồng hồ nghe mỗi bài này thôi.

Trời vẫn cứ mưa rả rích bên ngoài. Đường chắc trơn nên lúc nãy mình nghe có tiếng rít lên và tiếng xe va chạm. Có vẻ như là tai nạn gần đây.

Đã có một khoảng thời gian mình chẳng nghĩ gì, đầu óc trống trơn, không một gợn mây nhỏ, chỉ toàn chữ là chữ cho bài thuyết trình sắp tới. Được thả hồn vào công việc cũng là một cách giải tỏa những bức bối và những thứ vụn vặt khác. Và mình mong được nghe cái gì đó khác hơn là Chào buổi sáng. Lục lại các tập tin âm nhạc trong máy. Đã lâu lắm rồi mình không có tải nhạc về máy. Những bài mới nhất cũng chỉ để làm màu cho bài thuyết trình ngày mai chứ mình cũng chẳng nghe chúng nhiều, trừ những khi tâm trạng lắm thì có.

Là một ngày mưa

Mình có những playlist cho những ngày mưa. Không hiểu sao mình siêng ghê, lưu lại những bài nhạc trong playlist và ghi cả ngày tháng. Nhìn vào danh mục các playlist mình lại chọn tháng 3. Theo trí nhớ và cảm nhận của mình thì trời tháng 3 hai ba năm trước cũng giông giống thế này. Giống cái cảnh mình ngồi vắt vẻo trên ghế cười cười đọc đọc một cái gì đó vào một buổi chiều mưa tầm tã. Bình yên giữa những bộn bề. Vẫn thấy cái lạnh của hơi nước lướt qua người, vẫn thấy cái cô độc kế bên nhưng vui. Khi vui thì người ta không thèm để ý đến cái cô độc kia đâu. Hôm nay mình không cảm thấy vui, chỉ thấy một chút tĩnh lặng và mong một sự bình tâm.

Mình nhầm

Mình chọn được playlist gồm có Way back into love, Xe đạp, Dương cầm nhỏ, Now and Forever, Beautiful that way, Blackbird, Chiếc lá đầu tiên, Be Strong, Rainbow Connection, Slow dancing with the moon...... Những bài của tháng 5.

Đó là những bài hát đã cũ kỹ từ lâu lắm rồi. Chúng cũng nằm trong bộ nhớ từ cái đời nào mà mình chẳng nhớ nữa. Chỉ biết khi nghe chúng mình lại có cảm giác như là một cơn mưa, hay một chùm nắng, một cái cây, một người nào đó đang bao vây mình. Điều đó làm mình cảm thấy dễ chịu hơn. Thoát khỏi thế giới của thực tại và tự thưởng cho mình một giờ với những cuốn sách ưa thích, gác chân lên ghế, nghe hơi lạnh của nước thổi bên tai, không cần quan tâm đến cái xe buýt ngoài kia đang vẫy gọi, không cần nghĩ rằng mình sẽ như thế nào vào ngày mai và ngày sau. Người ta gọi đó là sự kì diệu của âm nhạc.

Một cơn mưa.

Dù gì thì mình cũng đó có một playlist thích hợp cho một ngày mưa tháng 4 lạnh

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

Sài Gòn - Sài Gòn

Dạo này, mọi người đi qua đi lại, gặp nhau toàn nói chuyện ... thời tiết. Ông bà ta từ ngàn năm trước đã rút ra cái kết luận rằng ở cái xứ Baltimore khỉ ho cò gáy này (mỗi lần nghe cái tên Baltimore tui lại liên tưởng đến cái vùng gần gần Ấn Độ mới kì lạ chớ ) có 4 mùa: xuân, hạ, thu, đông. Thế mờ năm nay "nó" giở chứng, xuân chưa qua mà hè đã tới. Ta nói, nhiệt độ tăng vùn vụt từ hồi cuối đông. Tui chẳng thấy cái mát mẻ của mùa xuân hết trơn, chỉ thấy lạnh tê tái và nóng điên cuồng. Mà chết nỗi, cái trường của tui nó lại đang tiết kiệm kiểu gì mà tui học sát với phòng làm việc của mấy bác lãnh đạo gì mà chẳng chịu bật máy lạnh lên làm hôm qua tui gục lên gục xuống như con gà rù (huhu, tui ngồi bàn đầu nữa chớ. Thiệt mất mặt quá đi). Chời, ngủ vậy đó mà tui còn nghe ở đằng sau mọi người lấy folder quạt phành phạch nữa đó.

Kí rồi tối nay ông trời thương tình mưa một trận. Trời ơi, tui đang ngồi học nghe rì rào rì rào ở đằng sau lưng là tui biết đang mưa. Huhu.... Tui đâu có mang theo dù đâu nên lúc đó tui vừa ngồi khấn vái vừa lầm bầm chửi. Hì hì. Lúc tui học xong thì hết mưa, lúc xe buýt tới thì bắt đầu mưa to trở lại. Chẳng bù với lúc ngồi trong lớp nghen. Chạy có chút xíu từ trong nhà ra trạm xe buýt mà tui thấy hạnh phúc dễ sợ. Mát mẻ. Lâu lắm rồi tui mới gặp cơn mưa giữa nắng hạn thế này. Nghĩ cái cảnh bạn đang đi trong sa mạc, khát nước mà gặp cơn mưa rào vậy đó. Tui cũng có cảm tưởng giống vậy.

Tui tự hứa với mình là hồi nghỉ xuân sẽ phải học lại kinh tế vi mô, thế mà tui chỉ đụng đến cuốn sách có 1 tiếng trong suốt 10 ngày nghỉ thôi đó. Lúc đó là hạn làm bài thi nên tui mới mở sách ngồi đọc đặng làm bài. Cái bài đó tui được 98 đó. Được điểm cao mà tui thấy tội lỗi đầy mình vậy đó. Phải nói là ông trời bất công, cái môn tui học nhiều nhất thì kết quả lẹt đẹt, cái môn tui học ít nhất thì cao chót vót. Hận đời ghê! Tui hận tui đã không dành nhiều thời gian cho vi mô nữa. Nói thiệt, giờ nghĩ lại tui không thấy xứng đáng cho lắm, cứ như là tui đang được điểm ảo vậy. Không xứng đáng. Tui không xứng đáng với độ hay ho của môn học đó. Huhu....

Điều tui rút ra được hôm nay là: Không để mình bị lừa bởi mấy cái tiêu đề, các bạn cũng dzậy. Hehe......

PS: Hôm qua tui bị mất ngủ nên hôm nay mới bị điên điên vầy nè.

Thứ Bảy, 13 tháng 3, 2010

13.3

Mấy hôm nay báo chí chuyền tay nhau clip cùng những thông tin bên lề sự việc mấy nàng đánh nhau. Cái này không mới, vài tháng trước mình cũng đã nghe phong phanh về một việc tương tự vậy. Lần này thì có thêm mấy anh bên hình sự nhảy vô điều tra.

Người lớn đọc bài, xem clip rồi gửi phản hồi than vãn như kiểu "Ôi học sinh bây giờ.... bạo lực..." "Những chủ nhân tương lai của đất nước mà thế này ư?!" Nói thẳng ra là mình cũng không thích bạo lực mặc dù hồi nhỏ cũng đã từng đi uýnh lộn với tụi trong xóm. Cái tát đầu tiên mình tát thằng cháu cũng là do uýnh lộn mà ra (cái duy nhất cho đến giờ). Lần đau đớn nhất là lần nghịch phá trèo lên cây trứng cá rớt từ ngọn xuống. Không khóc mà từ đó cạch luôn cây trứng cá và mắc chứng sợ độ cao. Điều lạ là hồi cái cây bị đốn mình thương nó gì đâu. Nhưng đó là chuyện của tuổi thơ. Có uýnh nhau, có mò cua bắt cá, có đi ra đồng nhổ cỏ. Phải nói là mình may mắn. Quay lại chuyện chính, à, chuyện mấy bé đánh nhau mà phiền lòng các quý vị phụ huynh. Các vị bây giờ quay qua đổ lỗi cho truyền thông, cách giáo dục con cái, nhà trường, xã hội. Các em cũng rứa. Nhân chi sơ tính bổn thiện. Không có người cầm bút mực rẩy lên thì tờ giấy đâu có bị bẩn (nếu không kể có ai đó cầm tờ giấy đi .... lau bàn thì nó cũng bẩn như thường).

Mình không lên án ai, không đổ lỗi cho ai. Ai cũng có trách nhiệm trong chuyện này. Bản thân, gia đình, nhà trường, xã hội. Chà, nghe nói trách nhiệm thì lớn lao ghê. Mình chỉ muốn con người ta sống thật hơn một chút, sống đứng đắn hơn một chút. Xã hội không bao giờ có một sự đồng bộ về các mặt nên những ảnh hưởng xấu tốt của nó là không kể xiết. Nhưng hãy chỉ xem xét việc ảnh hướng qua lại giữa con người với con người thôi. Cha mẹ với con cái, thầy cô với học trò, bạn bè lẫn nhau, người lớn với người nhỏ. Trẻ em rất dễ học được từ người lớn bằng cách bắt chước. Đừng nghĩ trẻ em không biết gì, các em biết và cần một sự tôn trọng từ người khác- một cách đối xử công bằng. Một điều khác giữa người lớn và trẻ em là trẻ em không biết chọn-lọc những thứ tốt xấu. Không hề có một khái niệm tốt-xấu trong thế giới trẻ trừ khi các vị phụ huynh tạo ra những phản ứng có điều kiện về tốt-xấu cho trẻ. Và sự phản kháng từ một đứa trẻ luôn luôn mạnh mẽ nếu bị coi thường và không nhận sự quan tâm đúng mức.

Trên một chuyến xe buýt mình đã nghe câu "Tất cả trẻ em đều tốt". Một người lắc đầu. Mình làm tại một ngôi trường cấp 2. Hằng ngày vẫn phải đi ngang hành lang của lũ trẻ, gặp mình các em chào và đòi hỏi mình chào lại mặc dù có biết đứa nào là đứa nào đâu. Có đứa còn chào mình bằng câu Hola của người Mễ (trông mình giống người Mễ lắm hay sao?!) nhưng tất cả đều mong mình một sự quan tâm nào đó từ người lạ. Một lần mình đang suy nghĩ gì đó không nghe em ấy chào mình nên mình chẳng ừ hử gì cả. Bé ấy bước xuống cầu thang rồi, mình cũng vừa rẽ vậy mà bé ấy đứng lại và cự nự tại sao lại không nói gì. Đến khi mình toét miệng ló đầu khỏi hành lang chào hỏi bé ấy mới cười hì hì đi tiếp. Một bài học kinh nghiệm khi tiếp xúc với trẻ em.

Đối xử tử tế với trẻ để trẻ có cơ hội trở thành những người tử tế trong xã hội. Luôn có những mảng đối lập trong xã hội, hãy dạy cho trẻ cách tin vào những giá trị tốt đẹp của bản thân, hãy dạy cho trẻ biết những gì sẽ làm hại đến trẻ, hãy là một người để trẻ có thể tin tưởng và noi theo. Trẻ em chỉ cần có vậy thôi.

Giờ thì quay lại với bài Lý.

Thứ Bảy, 27 tháng 2, 2010

Hậu tết

Chỉ post hình thôi, những thứ mình nhận được sau ngày mùng một.
Đây là 3 cái lì xì, cái nhỏ ở phía trên là nhận được ở chùa ngày mùng 1, cái nhỏ phía dưới là của mama nhận được mấy ngày sau đó (có tiền đàng hoàng nha), cái bự nhất là mới nhận được thứ năm tuần này. Bên trong có.........
Nhãn dán tập, bút chì, máy tính. Có khoảng 6 tấm như vậy, mỗi tấm được 25 nhãn. Cái này nghe đồn được làm ở Đài Loan nên mình vẫn chưa muốn dùng. Cận cảnh:
Cái cuối cùng, chụp ở get involved fair

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2010

Múa và đồng hương

Hôm nay ghé qua Barn để xem chuyên đề về lễ hội hóa trang của Brazil. Tại vì mình đã ăn trưa rồi cho nên đến đó không ăn nhiều, mà món gà và salad ở đó ngon ghê gớm.

Chuyên đề hôm nay chủ yếu về các điệu múa ở Brazil bao gồm các điệu múa của người bản địa và nô lệ da đen ở Brazil. Đồng thời cũng giới thiệu các trò chơi và nhạc cụ độc đáo của người Brazil. Cái mình thấy có ý nghĩa lớn nhất là hôm nay được mở mang tầm mắt về cái warrior dance (hình như tên là Capoeira thì phải). Thiệt ra, loại hình múa này mình đã xem 2 lần rồi. Một lần ở IC và 1 lần ở UMBC. Nó là loại hình múa kết hợp với võ xuất phát từ những người nô lệ. Vì nô lệ không được học võ để tự vệ nên họ nghĩ ra cách biến nó sang hình thức múa kèm với nhạc. Những người vũ công có độ dẻo, sức khỏe khá tốt. Lần này, mình được chiêm ngưỡng bộ môn này một cách hoàn hảo. Các động tác khó được phô diễn, mạnh mẽ, dứt khoát, nhưng vẫn mang chất "múa" ở trong đó. Chẳng bù cho cái lần thằng bạn mình biểu diễn, nó lên hươ tay múa chân trên sân khấu mà mình đứng ở dưới cứ tự hỏi "thằng này nó đang làm cái khỉ gì vậy cà?!", sau khi nó mướt mồ hôi chạy xuống giải thích mình mới nghĩ là "Trời, còn có điệu múa quái đản đến vậy hả?". Nghĩ thôi chứ hổng có dám nói cho nó biết, nó uýnh chết (em ấy người Brazil, hì hì). Thiệt là tội lỗi khi mà nghĩ xấu cho điệu múa của người ta. Hix, nó hay đến vậy.... Chỉ do thằng bạn mình cùi bắp. Đi trong trường thì ít gặp nó, nhưng mà mỗi lần gặp là như 10 năm không gặp vậy. Lúc đó, hình như mình mới "lột tả" bộ mặt thật của mình, nói chung là nhí nhảnh và sốc nổi chứ không được nghiêm túc như mọi khi. Tội cho Gaby sáng nay mắt tròn mắt dẹt nhìn 2 đứa điên khùng ôm nhau chào. Haha....

Cũng trong đó luôn, mình gặp 2 bạn người Việt. Hai bạn này vô lúc tiệc đã vãn, bàn thức ăn chỉ còn lại một ít cơm (món này ngon), tôm và gà. Mình cũng đang lảng vảng gần đó, thấy 2 bạn này người châu Á chạy lại giúp đỡ (đã có một chút nghi ngờ), được một hồi thì mình mới hỏi "Where are you guys from?". Hai bạn í mới toe toét trả lời "We're from Vietnam.... Are you Vietnamese, too"- "Yeah". Thường thì, câu tiếp theo sẽ là tiếng .... Anh do quán tính, nhưng mà đợt này thì khác. Vừa mới biết gốc gác thì một bạn nói, người Việt thì mình nói tiếng Việt đi cho khỏe, nói tiếng Anh chi cho mệt, hì hì. Sau đó là màn 3 đứa tí tớn tám chuyện. Kéo từ Barn sang căn tin luôn. Thiệt là nhiều chuyện. Một anh tên là Ngọc Anh, còn bé còn lại là Trí. Anh này thì 25 tuổi rồi, Trí nhỏ hơn mình 1 tuổi. Sau khi điều tra tên tuổi, với anh Ngọc Anh thì gọi anh xưng em rồi, còn Trí thì ban đầu còn lịch sự xưng bạn, sau chốt hạ bằng câu, thôi gọi chị xưng em đi em..... Túm lại, mình đã có thêm 2 đồng minh mới ở trường.

Sau một thời gian ở trường, mình không còn là "thỏ con ngơ ngác" nữa mà thành "cáo" mất rồi.




Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2010

30 và mùng 1

10h40

Năm đầu tiên ăn tết xa nhà không đến nỗi tệ. Có bánh tét, có nem, chả, gỏi cuốn, xà lách trộn cho bữa tiệc tất niên nhỏ. Có cả bạn bè tới chung vui. Thậm chí có cả rượu. Có lẽ là lần đầu tiên mừng tất niên mà không có ba mẹ bên cạnh, chỉ có bạn bè. Tuy nhiên, có lúc nào đó xuyên suốt bữa ăn mình vẫn cảm thấy ấm áp. Đó là khi mình không cảm thấy có sức ép gì, không bị chi phối bởi những thứ vật chất thông thường, chỉ có bạn bè, những câu chuyện và những lời bông đùa.

Giao thừa không có pháo bông, lại lệch 12 tiếng so với Việt Nam nên cái cảm giác thiêng liêng cũng vơi bớt. Khoảng thời gian vui nhất ngày hôm nay là giữa ban trưa lúc Việt Nam sang năm mới. Không nghe tiếng pháo bông đì đùng nhưng "thấy" cái rộn rã tiếng người cười nói, những nụ cười, những lời chúc tụng qua cái laptop bé xíu xiu. Mình gọi đó là những niềm vui lan tỏa.

Mùng 1 tết.

Nhận lì xì một cách bất ngờ ở chùa. Hì hì. Đâu có nghĩ đi chùa được lì xì đâu. Thêm nữa, vượt qua cái đoạn đường nhầy nhụa trơn trượt toàn tuyết vào và ra khỏi chùa một cách an toàn là kỳ tích đầu năm, còn giúp một bác đẩy xe ra khỏi chỗ lún (không chỉ có 2 chị em mà còn có nhiều người khác nữa. Cái xe đó nặng khiếp!)

Sư trụ trì chúc tết nhiều lắm, chỉ nhớ loáng thoáng một câu (tại buồn ngủ^^) là "cám ơn những ai đã xuất hiện trong cuộc đời này dù chỉ lướt qua. Dù gì cũng là một giây phút được gặp nhau..."

Valentine.

Trở lại bữa tối hôm qua với 2 người bạn. Thiệt ra đó là lần đầu tiên (theo ấn tượng) mình ngồi chung bàn với 1 cặp đôi. Cảm giác là vui và thoải mái. Có những niềm vui, có những giận hờn nhỏ (mặc dù có người khác ở đó), và những kỉ niệm. Hai bạn rất là tự nhiên khi nói về cuộc sống của mình, về những gì đã qua của bản thân và của cả hai. Dường như không còn cái ranh giới giữa "tập thể" và "cá nhân", cũng không bận tâm là các bạn sẽ nghĩ "á, bạn này có người yêu quên bạn bè" hoặc người kia sẽ hiểu nhầm "bạn í gặp bạn là quên người yêu". Mọi chuyện cứ diễn ra một cách tự nhiên và hài hòa.

Có người yêu không có nghĩa là bỏ bạn bè

Clip cho ngày Valentine. (clip này được giới thiệu cách đây vài năm, cũng đã không nghe lại khoảng 1 năm trở lại đây. Để biết ý nghĩa của một người xuất hiện trong cuộc đời mình)


Tin nhắn ngày hôm nay: Feliz dia de San Valentin!

Năm mới bình yên và nhiều yêu thương.

Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

28 tết

Tự dưng ngày hôm nay hai đứa bỗng dưng mở nhạc Trịnh nghe. Chẳng qua là định nghe anh Lee Kirby hát Quê nhà của Trần Tiến ra sao. Cuối cùng lại lang thang nghe nhạc Trịnh vào một ngày giáp tết.

Cũng đã 9,10 năm rồi mới xem lại cái clip Đóa hoa vô thường do Hồng Nhung hát. Clip này hay chiếu trên VTV3 những năm trước. Không hiểu tại sao mình rất thích cái clip này mặc dù không hiểu hết những lời ca trong nhạc Trịnh. Đó là lần đầu tiên mình nghe Đóa hoa vô thường. Mỗi khi nghe Hồng Nhung hát bài này, có một cái gì đó trong mình động đậy. Những cảm xúc cứ biến chuyển liên miên, vui rồi lại buồn rồi lại luyến tiếc. Có lẽ cách thể hiện bài hát một cách đơn giản và trong trẻo khiến cho nó hoàn hảo hơn. Đôi lúc là sự hân hoan, đôi lúc là nỗi buồn, đôi lúc thậm chí có cả một vết nứt nào đó trong tâm hồn. Cho đến bây giờ mình vẫn không hiểu hết Trịnh Công Sơn muốn nói gì trong bài hát này, nhưng đó là cảm giác của mình khi nghe nó. Có những khi nhẹ bẫng mà như có cây kim đâm vào tim. Đau nhói. Thỉnh thoảng vẫn ngâm nga bài này một cách vô thức mặc dù sai nhạc sai lời tùm lum.

Nhạc Trịnh là một phần quá khứ. Nó gói gọn trong cái băng nhạc Trịnh khoảng giữa hoặc cuối thập niên 90. Cái thời trẻ con thích sôi động nên mình chỉ thích mỗi Níu tay nghìn trùng và Cho đời chút ơn. Sau đó một thời gian có thêm vô Hoa vàng mấy độ vì trong cái clip có mấy bông cúc thả dưới nước đẹp mê hồn. Đến khi nghe Hồng Nhung hát 3 bài hát về Bống: Bống bồng ơi, Thuở bống là người và Bống không là bống thì mình bắt đầu nhận diện một tình cảm khác mà mình không chắc là tình yêu, nhưng nó trên mức tình bạn. Tại sao lại là ba bài này thì mình chịu, có lẽ là vì giọng Hồng Nhung tha thiết quá ^^.

Mình không chủ ý tìm lại những bản nhạc cũ, chỉ để nó vang lên trong cuộc sống của mình một cách vô thức và ngẫu nhiên. Cũng là một cách để tránh cho cuộc sống của mình bị "cũ hóa", cần phải cho nó một khoảng không để thu nạp những kỉ niệm mới.

Trịnh Công Sơn cho một ngày giáp tết cũng không phải là tệ. Nó chỉ làm mình muốn khóc khi nhớ về những ngày xưa cũ...

Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Tết

Cơn bão tuyết quét qua Baltimore làm bất ngờ những ai sống lâu năm ở đây. Chưa bao giờ tuyết nhiều và dữ dội đến vậy. Người lớn méo mặt với tuyết trong khi bọn trẻ con sung sướng vì chưa bao giờ được nghỉ lâu đến vậy, cũng vì đợt tuyết dày khiến cho những khu đồi núi trở thành nơi trượt tuyết lí tưởng cho tất cả mọi người mà chẳng phải đi đâu xa. Bản thân mình thì chưa bao giờ cảm thấy hí hửng khi mở hòm thư gmail như mấy ngày hôm nay. Mở là có thư thông báo nghỉ học. Chà, mới mấy tuần đầu mà nhuệ khí đi học biến đâu mất tiêu. Tuần này thì đừng có đóng cửa lâu quá, mình còn nhiều việc phải làm lắm (mặc dù rất là ghét vào lớp Physics =.=)

Sắp đến tết rồi í. Dạo này cứ tết, tết, tết, tết đến rồi. Chuyện mình hăng hái nhất là ... lên thực đơn cho tết. Nhiều nhé. Tâm hồn ăn uống trỗi dậy. Muốn nào là bánh tét, chả, nem, xà lách trộn(món ruột ngày tết. Tết chỉ cần chuẩn bị cho mình dĩa xà lách trộn 3 ngày tết là vui vẻ cả năm), chả giò, gỏi cuốn, thịt kho.... Những ngày tết trước có cả thịt muối (thịt mắm). Món này mình không làm, nhưng mà năm nay là năm đầu tiên ăn món này nhiệt tình đến vậy.

Gần tết nên mấy trang web Việt Nam giăng vàng giăng đỏ đầy khiến mình cũng nao nao. Nhớ những cái tết ở Việt Nam, được cảm nhận không khí tết rõ ràng hơn trong từng hơi thở. Cái nắng miền nam hanh khô, vàng ruộm ngày cuối năm, cái tấp nập của những người mua xắm tết, sự bồn chồn của những đứa con xa quê được trở về đoàn tụ trong dịp đặc biệt này. Ngày cận tết mẹ hay nói đùa: "Người ta về quê, Sài Gòn như vơi đi một nửa". Những năm ăn tết ở quê lúc nào cũng tiếc hùi hụi cái đường hoa Nguyễn Huệ. Hì hì... Đến lúc mình quay lại thì đã không còn rồi.

Ở Baltimore(nơi khỉ ho cò gáy) thì không cách gì cho nó có không khí tết, chỉ có thể đón tết ... trên mạng, mời bạn bè đến chơi, và để cái laptop ra rả những bài nhạc xuân. Ơi, tết...

Sự thực là nhớ cái nhà máy gạo và nồi bánh tét.