Tôi đã đi hết hành trình này một ngày tháng 6
Đọc lại giữa cái lạnh đến run người và cái gió thốc ngoài cửa
Những tràng ho lẫn vào tiếng cười
Mọi thứ tưởng như là thực, nhưng chẳng thể nào chạm tay
Cái ấm áp bắt đầu tan...
13.2.2009
Khi mặt trời mỉm cười nhiều hơn
Khi mùa xuân ở đây bắt đầu tỏa rộng
Khi báo chí xôn xao về mùa tuyển sinh sắp đến
Tôi điềm tĩnh. Như một năm về trước
Chạm vào những gì đã qua. Chợt lo sợ về bản thân mình.
29.3.2009
(trích Kỷ Yếu- Những ngày sau)
Một ngày tôi thấy mình .... già cỗi
Tình cờ xem được một clip văn nghệ ra trường của các em năm 2009 và.... bồi hồi. Cái cảm giác khi nhớ về một cái gì đó trong quá khứ thật không dễ dàng để chịu đựng khi nó là những gì mình đẹp nhất mình đã từng trải qua, và một sự thật mình phải chấp nhận là mình sẽ không thể có nó một lần nữa.
Tôi bắt đầu nhớ cái không gian ấy, những khuôn mặt ấy. Nhớ những tiếng hát cao trầm khác nhau.
Tôi đã, đang, và sẽ trải qua những cuộc chia tay khác nhau. Có những khi tôi hờ hững, cái gì có bắt đầu sẽ có kết thúc. Nhưng khi một hình ảnh quen thuộc lướt qua tôi sẽ biết đó không chỉ đơn giản là kết thúc. Có những điều tồn tại mãi trong một góc con người tôi, ở đó và sẵn sàng nhắc nhở tôi mỗi khi tôi thấy mình trong cơn nắng hạn của cuộc sống, nhỏ vài giọt nước vào trong trái tim sắp khô cằn của tôi và khiến tôi .... tiếp tục sống.
08.05.2010
Ở một nơi nào đấy xa xôi
Có thành phố
như giấc mơ
im ắng
....
Ôi Thành phố Tuổi thơ -
bài ca ngày nhỏ
Chúng tôi hát -
Xin cảm ơn điều đó!
Nhưng chúng tôi không trở lại,
Đừng chờ!
Trái đất nhiều đường.
Từ thành phố Tuổi Thơ
Chúng tôi lớn,
đi xa
Hãy tin!
Và thứ lỗi!
(trích Thành phố Tuổi Thơ- Robert Rojdesvensky)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét