Không hiểu tại sao đến lúc này mình lại mắc cái tật lo ra. Có cảm giác như là chuẩn bị có gì đó xảy ra mà không biết là xấu hay tốt. Tuy nhiên, có một điều mình luôn tự dặn dò bản thân là: sống thanh thản. Điều gì cũng có thể xảy ra nên chấp nhận nó một cách đơn giản nhất để sống thoải mái.
Gần đến hè nên tâm trạng có phần nôn nao. Hôm nay chat tự nhiên lại nghe đến cái quán Pinky. Nghe nói tiền kem của nó bằng Goody rồi đó. Giá cả leo thang dễ sợ nha. Phải cày dữ lắm mới dám đảm bảo là mình có đủ tiền về Việt Nam ăn chơi, đủ chứ không dư. Mình nhớ cái không khí ở Sài Gòn ghê vậy đó. Nếu liệt kê ra những gì mình nhớ thì chắc đến mai cũng chưa hết. Cứ tưởng tượng như thể nhớ người yêu vậy. Nghĩ đến cảnh được ra sân bay về Việt Nam, trời ơi, hạnh phúc ơi là hạnh phúc. Cái này chỉ là mới "nghĩ" tới thôi đó nha, đến hồi ra sân bay thiệt không biết còn phấn khích đến mức nào nữa. Mà cái ngày đó thì .... xa vời quá... Cho nên mình phục mấy anh chị ở đây lâu năm rồi mà chưa về thăm nhà lắm nha. Chà chà, kiểu này thì phải rèn luyện mình lại mới được. Chưa gì đã than lên than xuống rồi.
Tại vì mình đang hơi bị khó chịu nên mình sẽ dẹp bài tập mà nói về cái ... quán Pinky với hi vọng nói xong mình sẽ đỡ khó chịu hơn. (Nếu mà yêu ai đó cũng giống thế này thì mình nguyện ở giá suốt đời)
Cái quán ấy.... không biết là mình biết đến nó từ khi nào. Nó khá nhỏ, nằm hơi khuất trên con đường cũng nhỏ nốt. Mình thích nó bởi vì kem của nó khá là ngon (so với Goody thì ngon rồi), dễ ăn, cũng là một nơi yên tĩnh, vui nhộn, nhí nhảnh, hay ho để ngồi chơi. Thực ra thì mình vẫn chưa thử hết tất cả các loại kem ở đó. Hình như mới chỉ ăn có 2 loại à. Từ quán kem có thể nhìn qua bên kia đường có các ngôi nhà mang phong cách hơi cổ một chút, từ đó mà thả hồn bay tận đẩu tận đâu. Các bàn ăn ở Pinky hằng ngày sẽ có vật trang trí riêng, khi thì nhánh cỏ lau, khi thì tấm thiệp. Và khi mệt mỏi thì một góc kế cửa sổ sẽ là nơi nghỉ ngơi lí tưởng. Mình thích nhất là ở đây không có nhiều người lui tới nên nó khá yên tĩnh, thích hợp cho việc hàn huyên tâm sự chuyện trò. Hì hì...
Thôi, đi học bài đi.
1 nhận xét:
một thời để nhớ
Đăng nhận xét