Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Cuốn sổ và một hành trình

Một ngày (hôm nay), mình phát chán với việc mang mỗi cuốn tập mà phải vác cái ba lô to đùng đoàng tới trường, nên mình đã "liều mạng" xách mỗi cuốn tập, hộp bút bỏ vào trong cái túi Amotizen. Chìa khóa, thẻ, điện thoại trong túi áo khoác. Không mang ví theo luôn. Tên trộm nào mà trộm túi xách của mình là quá xui cho hắn ^^. Và mình phát hiện trong cái túi nhỏ xinh ấy không chỉ có mỗi cuốn tập của mình. Nó có một cuốn Sherlock Holmes (hix, mình bỏ vô hồi nào vậy cà?!) và một cuốn sổ nhỏ xinh. Thiệt ra mình biết có cuốn sổ ấy trong cặp, bởi lúc nào nó cũng nằm trong túi này cả. Gọi là sổ cũng được, nhật ký cũng được, quà tặng cũng được (quà người ta tặng mình mừ), lịch trình lang bạt cũng được...... Lần cuối cùng mình mở nó ra chắc cách đây cũng khoảng 1 năm rồi. Mỗi lần mở ra mình lại có những cảm nhận khác nhau.

Trang viết đầu tiên được viết tại sân bay của Đài Bắc. Khi đó mình đang quá cảnh đợi chuyến bay sang Los Angeles, cũng là lần đầu tiên mình ra ngoài lãnh thổ Việt Nam. Có cảm giác rất lạ, một nửa là sự phấn khích giống như con chim được tháo cũi lồng (như thằng bé Mùi thì đang được vận chuyển từ lồng này sang lồng khác. hehe), một nửa là cảm giác hơi cô đơn khi một mình ở nơi đất khách và không biết cái gì phía trước đang chờ đợi mình. May mắn cho mình, sân bay của Đài Bắc khá là đẹp, mặc dù so với những nơi khác thì có thể nó hơi nhỏ. Đi dọc hành lang mình có cơ hội chiêm ngưỡng những cửa hàng be bé xinh xinh, những trưng bày nghệ thuật, và cả một cửa hàng Hello Kitty nữa. Đi chán chê rồi không biết làm gì, mình đã lấy bút viết bắt đầu trang giấy đầu tiên của cuốn sổ nhỏ. Thảm cảnh là khi mình phát hiện một thứ-không-nên-để-lại đã từ chối theo mình đi Mỹ. Kết quả của việc này là......mình đã trở nên ngoan ngoãn hơn. Haha.

Trang thứ hai là một đêm sau đó khi bị mắc kẹt tại Los Angeles. Mệt đừ người nhưng vẫn không ngủ được.

Trang kế tiếp là một bức thư không bao giờ được gửi. Khi viết nó mình đã thực sự bị náo động, giống như là bị những cảm giác mơ hồ làm cho hoang mang. Rồi cũng ổn. Sau này đọc lại thì tự cười rằng "Ôi, cái thời trẻ dại....." Dù sao, đó cũng là một cảm giác êm ái khi được nhìn lại những gì đã qua trong con chữ không quá dài của mình (như viết blog).

Bởi một người đã muốn mình ghi lại những nơi mình đi qua, những cảm xúc mình từng trải, niềm vui và nỗi buồn. Mình đã thực hiện nó, dù không nhiều.

Bởi hành trình đã đi được một phần.

2 nhận xét:

Duy nói...

^^( tam thoi su phu cua bebe dang bi ban loan nen ko biet dung tu nao hay ho de comment cho bai viet cua de tu duoc, nhung noi chung su phu thich cach viet van cua Bebe lam do).

Bạch Dương nói...

cam on mama da thich. Hehe