Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

Nhớ nhà

Vậy là trời đất bắt đầu sang thu. Mùa thu ở Dallas không dễ nhận biết như ở Baltimore kiểu một buổi sáng đẹp trời bạn thức dậy, ra ngoài thấy cây cối đồng loạt chuyển màu vàng, bạn trầm trồ rồi chạy như bay tới trường trong cái lạnh căm căm. Mùa thu ở đây có lẽ bắt đầu khi 2,3 ngày liên tiếp bạn phải mặc áo khoác dày dày ra ngoài. Con đường trước ngõ nhà bạn có nhiều cây hơn những con đường khác nhưng lá thì vẫn chưa đổi màu, tìm mỏi mắt mới thấy những chiếc lá chuyển nâu đậm.

Trời trong và xanh ngắt. Thỉnh thoảng có một chiếc máy bay bay ngang qua kéo theo một đường khói trắng dài đằng đẵng. Mùa này bạn hay cảm thấy nhớ nhà. Đêm hôm bạn mất ngủ, ngó trên trần nhà rồi tưởng tượng ngày mai mình sẽ ra sân bay để về nhà. Mỗi tối đi học về thấy máy bay bạn cũng nghĩ một ngày nào đó mình sẽ ở trên đó. Chỉ là ... không biết là ngày nào thôi.

Sau vài tháng đi xe đạp ngang đường cao tốc, bạn đã phát hiện một con đường tắt băng qua chiếc cầu nho nhỏ, tiết kiệm được một đoạn đường cao tốc. Bạn sợ phải đi cặp kè với đủ loại xe con, xe tải. Gần cây cầu có một nhà hàng bán đồ BBQ. Thỉnh thoảng bạn vẫn ngửi thấy mùi bắp nướng. Cái mùi thiệt là hấp dẫn, nhất là những buổi tối lành lạnh. Bạn thèm ăn bắp. Là thứ bắp nếp chắc nịch chứ không phải thứ bắp Mỹ mọng nước. Bạn nhớ ông ngoại có một ruộng bắp nhỏ. Lúc còn ở quê bạn vẫn theo ông đi trồng bắp, ông đi trước dùng cái cây đâm xuống đất tạo thành một lỗ nhỏ, bạn theo sau bỏ 3 hột bắp vào rồi sau đó lấp lại. Cứ thế, đến mùa thu hoạch thì cả nhà được ăn một bữa toàn bắp. Bắp nấu, bắp rang, bắp xào, ram bắp, bắp nướng.Bạn nhớ điều đó đến nỗi bạn còn định mở nhà hàng Bắp bán ... bắp các món.

Cả tháng nay, sau mấy ngày dùng thuốc, bạn bị mất khẩu vị. Mặc dù đã ngưng dùng thuốc, bạn vẫn không thể ăn uống bình thường được. Bạn không có hứng với việc ăn cơm 2 bữa một ngày nên trưa nào bạn không có cơm thì trưa đó là thiên đường vì bạn có thể ăn nui thay cơm để rồi tối đó trở lại địa ngục với cơm. Không biết việc này sẽ kéo dài bao lâu nữa.

Bạn lại đang nhớ nhà và tối nay bạn vẫn phải ăn cơm.

Không có nhận xét nào: