Thứ Năm, 11 tháng 2, 2010

28 tết

Tự dưng ngày hôm nay hai đứa bỗng dưng mở nhạc Trịnh nghe. Chẳng qua là định nghe anh Lee Kirby hát Quê nhà của Trần Tiến ra sao. Cuối cùng lại lang thang nghe nhạc Trịnh vào một ngày giáp tết.

Cũng đã 9,10 năm rồi mới xem lại cái clip Đóa hoa vô thường do Hồng Nhung hát. Clip này hay chiếu trên VTV3 những năm trước. Không hiểu tại sao mình rất thích cái clip này mặc dù không hiểu hết những lời ca trong nhạc Trịnh. Đó là lần đầu tiên mình nghe Đóa hoa vô thường. Mỗi khi nghe Hồng Nhung hát bài này, có một cái gì đó trong mình động đậy. Những cảm xúc cứ biến chuyển liên miên, vui rồi lại buồn rồi lại luyến tiếc. Có lẽ cách thể hiện bài hát một cách đơn giản và trong trẻo khiến cho nó hoàn hảo hơn. Đôi lúc là sự hân hoan, đôi lúc là nỗi buồn, đôi lúc thậm chí có cả một vết nứt nào đó trong tâm hồn. Cho đến bây giờ mình vẫn không hiểu hết Trịnh Công Sơn muốn nói gì trong bài hát này, nhưng đó là cảm giác của mình khi nghe nó. Có những khi nhẹ bẫng mà như có cây kim đâm vào tim. Đau nhói. Thỉnh thoảng vẫn ngâm nga bài này một cách vô thức mặc dù sai nhạc sai lời tùm lum.

Nhạc Trịnh là một phần quá khứ. Nó gói gọn trong cái băng nhạc Trịnh khoảng giữa hoặc cuối thập niên 90. Cái thời trẻ con thích sôi động nên mình chỉ thích mỗi Níu tay nghìn trùng và Cho đời chút ơn. Sau đó một thời gian có thêm vô Hoa vàng mấy độ vì trong cái clip có mấy bông cúc thả dưới nước đẹp mê hồn. Đến khi nghe Hồng Nhung hát 3 bài hát về Bống: Bống bồng ơi, Thuở bống là người và Bống không là bống thì mình bắt đầu nhận diện một tình cảm khác mà mình không chắc là tình yêu, nhưng nó trên mức tình bạn. Tại sao lại là ba bài này thì mình chịu, có lẽ là vì giọng Hồng Nhung tha thiết quá ^^.

Mình không chủ ý tìm lại những bản nhạc cũ, chỉ để nó vang lên trong cuộc sống của mình một cách vô thức và ngẫu nhiên. Cũng là một cách để tránh cho cuộc sống của mình bị "cũ hóa", cần phải cho nó một khoảng không để thu nạp những kỉ niệm mới.

Trịnh Công Sơn cho một ngày giáp tết cũng không phải là tệ. Nó chỉ làm mình muốn khóc khi nhớ về những ngày xưa cũ...

1 nhận xét:

Nặc danh nói...

Thich su ngau nhien trong cuoc song :))