Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Trung thu

Khai trương lồng đèn
treo trước cửa nhà
Trung thu vui vẻ!

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

19.5

Năm nay LHP tổ chức lễ ra trường sớm nhỉ, hai ngày nữa là chính thức 3 năm trở thành cựu "heo". Những ngày này lại thấy bổi hổi bồi hồi. Mà có lẽ, càng ngày mức độ nhớ nhung giảm dần đi dẫu thỉnh thoảng nhiệt huyết những ngày trước xuất hiện một cách ngắn ngủi, đủ để mình ngơ ngác một hồi rồi thôi.

Thật kì diệu khi có kỷ niệm luôn ở một góc nào đó trong cuộc sống của mình để mỗi khi buồn buồn nhớ nhớ lại lôi ra ngắm nghía, cười khúc khích, và âm thầm khóc. Đã có quá nhiều thứ đến với mình trong ba năm học đó, kiến thức, thầy cô, bạn bè. Ai bảo trường chuyên là học nhiều mà sao cấp 3 lớp mình quậy tưng bừng. Ai bảo ban A là khô khan mà một ngày cô Thúy Hoa đọc cho bài thơ tình đặc sệt mùi Toán hay như một ngày tháng 5 có khối đứa đứng hành lang ngẩn ngơ trước sân trường rợp lá vàng.

Nhớ hoài những chuyện tủn mủn thời cấp 3. Giờ có nhiều thứ thay đổi rồi. Mình không còn thắt bím đi xe đạp rong ruổi tới lớp học nữa. Mình đã học cách chấp nhận những thay đổi trong suy nghĩ của bản thân và của mọi người. Thời gian không đứng yên một chỗ và tất cả đều phải vận động như một quy luật. Mình vui khi mỗi tháng 5 tới mọi người háo hức treo cờ kỉ niệm lễ ra trường, chào mừng đàn "cựu heo" mới. Mình vui vì mỗi tháng 5 về mình có điều gì đó để nhớ nhung.

Cám ơn vì tất cả.

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Denton Jazz Festival

Mỗi thể loại nhạc luôn có một trạng thái cảm xúc riêng biệt. Đó là điều tôi quan niệm. Vì thế, tôi không kết mình với một thể loại nhất định. Tôi nghe bluegrass/country vào những ngày hè nóng nực khi những chiếc mũ cao bồi và những thảo nguyên rộng lớn lởn vởn trước mắt cho dù tôi đang ở giữa một đô thị ồn ào. Tôi cần jazz và tiếng trầm bổng của saxophone những đêm sâu và trống rỗng. Rock dành cho những khi bản thân dường như đã mất cân bằng.Tôi nghe pop lúc cảm thấy hời hợt nhất.

Và có những khi, tôi không tìm nổi một bản nhạc để lấp đầy những cảm xúc của mình. 

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

Việt Nam.

Bạn sinh ra trong một gia đình toàn bác sĩ, nhưng bạn lớn lên trong tình thương của người lính. Bạn và anh chị em bạn không được ru bằng những ca từ mượt mà của dân ca mà bằng những hành khúc mạnh mẽ của người quân nhân. Bài hát đầu tiên bạn học là Con Cò Bé Bé, bài hát tiếp theo bạn học là Năm Anh Em Trên Một Chiếc Xe Tăng. Ngày tết, khi bạn đang vẫn đang mơ ngủ thì đã nghe nhịp điệu của Tiến Về Sài Gòn thay cho Happy New Year. Ngày trước bạn vẫn thường hay đấu tranh giành giật cái mền đi rừng của đồng chí Mì Tôm, và thua rất nhiều lần. Cái mền xanh thẫm qua bao năm vẫn thơm mùi mồ hôi, mùi rừng núi, cây cỏ. Bạn quý cái mền đó lắm. Những lúc quấn chặt cái mền, bạn nghĩ mình ở một nơi nào đó xa xôi lắm trên cái võng chiến khu, muỗi bay đầy trời. Bạn thiu thiu ngủ lúc đồng chí của bạn chầm chậm kể về những ngày đồng chí đi đánh giặc. Đồng chí kể về Sài Gòn, nơi đồng chí đã từng cuốc bộ từ Quân Khu 7 sang Bảy Hiền rồi lên Nhà Thờ Đức Bà. Có thể, bạn đã mơ về nó, mà không biết rằng một vài năm sau thôi nó là tình yêu thứ hai của bạn. Là đồng chí đã truyền cái lửa và niềm tự hào về non sông xứ sở cho bạn những ngày bạn lẫm chẫm bám theo đồng chí đi họp hội cựu chiến binh. Cái tự hào âm thầm mà lớn lao ngấm vào máu thịt bạn và trở thành con người bạn. Đi xa rồi bạn lại càng cảm thấy yêu nơi bạn sinh ra và lớn lên hơn mỗi khi có ai hỏi bạn từ đâu đến. Họ vẫn nhầm bạn là Trung Quốc hay Nhật Bản. Hàng trăm lần như thế, và cũng ngần ấy lần bạn cười tươi, nói với họ rằng: Bạn là người Việt Nam.

Bạn cười hinh hích khi nghe ban ca nhạc nhẹ với hai ca sĩ nhí Kiên - Nhiên hát phục vụ "bà con". Hai ca sĩ giới thiệu hát Con Cò Bé Bé mà cuối cùng cất giọng trong veo, líu lo Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây (là sao?!). Bạn còn loáng thoáng nghe giọng cười hào sảng và tiếng nói rặt xứ Quảng của đồng chí. 

Bất giác bạn nhớ nhà ghê gớm. 

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

Chiều cuối tuần

Tôi thích những buổi chiều thứ sáu lang thang bên ngoài. Gọi "lang thang" cho sang, chứ thật ra chỉ là đi chậm thật chậm đoạn đường từ trạm xe buýt về nhà. Cũng lạ, khi ở ngoài thì tôi không muốn về nhà, khi đã ở trong nhà rồi thì tôi chẳng muốn đi đâu nữa. 


Khi còn ở nhà, mỗi chiều cuối tuần, tôi vẫn thường hay đạp xe từ lớp học thêm về nhà trong bóng chiều nhập nhoạng và thấy nhẹ nhõm. Chiều thứ sáu luôn mang một sắc thái là lạ. Nó giống như cái vươn vai sau một tuần làm việc mệt mỏi vậy, khó xác định là cái vươn vai uể oải hay hứng phấn. Đường phố chợt vắng lặng hơn, lác đác có vài chiếc xe tạt ngang, như một đường gạch ngang mờ nhạt trong bức tranh tĩnh vật. Người ta tự nhủ "Ồ! Cuối cùng cũng hết một tuần!". Người ta cảm thấy mệt mỏi vì những cái đã qua, và vui mừng vì những gì sắp tới. Chiều cuối tuần như một khoảng lặng trong bản nhạc. Hẫng và nhẹ nhàng. Tôi thường mất khá nhiều thời gian cho những dấu lặng trong nhạc bản. Dường như, tôi vẫn chưa học được cách nghỉ một nhịp khi đã đi qua quá nhiều khuông nhạc trầm bổng khác nhau. Đôi khi người ta phải dừng lại một nhịp để đón những giông bão sắp tới.


Một ngày cuối tuần với Sting và jazz cũng không thật tệ. Chỉ là, giọng hát truyền cảm của Sting làm tôi không thể nào tập trung vào bài kiểm tra sắp tới. Thôi kệ. 


Thật tốt khi tôi bắt đầu làm chủ cuộc sống của mình, ở một phương diện nào đó, dẫu chưa biết kết quả như thế nào. 

Until là bài đầu tiên của Sting tôi nghe. Bài này xuất hiện trong phim Kate & Leopold. Bộ phim khá hay và hài hước. 

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

31.3

Tuần này có nhiều lớp bị hủy, sơ sơ hai ngày đầu tuần là có 3 lớp rồi. Sung sướng gì đâu. Mình chỉ muốn lên trường chứ không muốn đi vô lớp tí nào cả. Ở nhà đọc sách rồi vào thi cũng được thôi, lại còn điểm cao nữa (trừ lớp sử vì mình không có sách). 


Hôm chủ nhật mình đã phá bỏ lời nguyền "7 câu" rồi đấy. Thở phào nhẹ nhõm được rồi. 

Đi lên trường, vô lớp học, học, thi cử. Những việc này mình đã lặp đi lặp lại cả mười mấy năm qua. Dường như, nó trở thành thói quen hơn là một sở thích. Không lên trường/không đi học thì mình biết đi đâu, làm cái gì? Đôi lúc nghĩ, cuộc đời mình rồi sẽ gắn liền với trường học.

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

Amazing Thai

Hôm nay mình đi xuống Dallas dự Amazing Thai. Ngoài 2 chị em còn có 2 người bạn nữa. Kết thúc kỳ nghỉ xuân.

AmazingThai là một sự kiện, có thể nói là dùng để quảng bá cho văn hóa
và du lịch Thái Lan. Có ca múa nhạc, có khu vực ẩm thực (hì hì), có khu vực bán đồ lưu niệm. Chương trình được tổ chức bởi những người Thái định cư ở Mỹ. Ngoài ra còn có một vài nghệ sĩ từ Thái Lan sang hướng dẫn phần văn nghệ và biểu diễn.

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Bún bò

Rất nhiều người biết Bún bò Huế

Nhưng không phải a i cũng biết Bún bò Quảng Ngãi

Dĩ nhiên, đó là hai món bún bò khác nhau, khác về cách nấu, và cách thưởng thức.

Hơn 10 năm về trước, quán bún bò Quảng Ngãi nổi tiếng nhất trong đầu óc non nớt của mình là quán bún bò bà Tặng, đơn giản vì đó là quán bún bò duy nhất mình ăn. Nó nằm trước cổng bệnh viện. Sự thể là mỗi sáng vô bệnh viện thì mẹ lại xách đầu vô quán bún bò của bà Tặng. Mình không thích bún bò ở đó (vì nó không có bò tái). Mình thích bún bò lề đường LTĐ hơn. Mắc hơn và ngon hơn (vì nó có bò tái). Nghẹt nỗi, nó chỉ bán buổi tối.

Bún bò Quảng Ngãi được nấu bằng xương bò và heo cho ngọt. Nước dùng thường sau khi nấu xong rất là trong. Phần bắp bò được nấu thiệt mềm. Đường phèn là thứ gia vị quen thuộc trong các món ăn Quảng Ngãi, nó có vị ngọt và thanh hơn đường cát bình thường, và làm món ăn quyến rũ hơn. Sợi bún ăn cùng nhỏ xíu chứ không phải là loại cỡ lớn như khi ăn bún bò Huế. Một điều quan trọng là bún bò Quảng Ngãi ăn cùng với hành chua. Không có hành chua thì món bún bò không được trọn vẹn. Bún bò Huế có vị cay từ ớt được hòa lẫn vào trong nước dùng, vị cay của bún bò Quảng Ngãi có từ ớt dẻo và được thực khách tùy ý gia giảm. Bún bò Quảng không ăn với rau sống để có thể thưởng thức hết vị ngọt của bò, vị chua chua của hành, vị cay và thơm của ớt, cái thanh ngọt của bò tái đã ướp sẵn. Một số biến thể còn cho cả giò khoanh, chả và huyết vào tô bún, nhưng bản thân mình chỉ thích ăn bún bò với bò tái mà thôi.

Dài dòng vậy để khoe rằng vào một phút bốc đồng định nấu bún bò Huế thì chị mình đã trót nấu bún bò Quảng Ngãi một cách rất vô tình, và mình đã có một bữa ăn ngày cuối tuần rất là ngon lành. Hehe......

Quảng Ngãi có rất nhiều món ăn ngon, mặc dù cảnh ở đó thì không được đẹp lắm. Trừ Don, ram bắp, ram thịt nướng ra thì mình không biết còn có món nào có gốc gác từ Quảng Ngãi không. Nhưng dân Quảng Ngãi rất biết chế biến lại các món của những nơi khác, khiến chúng ngon hơn, đậm đà hơn. Mì Quảng của Quảng Nam thì rất nổi tiếng nhưng mì Quảng của Quảng Ngãi cũng ngon không kém. Chuối chiên thì ai cũng đã từng ăn qua. Chuối chiên ở Quảng Ngãi chỉ được bán vào cuối năm khi trời lạnh. Lát chuối mỏng hơn, bột được pha đặc hơn cùng với bơ và mè. Dĩ nhiên là thơm hơn và ngon hơn.

Không nói nữa. Cũng may mình mới ăn tối xong.

Một vài quán ăn Quảng Ngãi ở Lữ Gia, nên nếu có ai rảnh thì tìm và ghé ăn thử hén.

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

2012

Sáng, ăn bữa sáng với sữa đậu nành và bagel xong thì sực nhớ phải copy cái folder vào flash drive để in bài. Mình chỉ tính là lấy xong cái folder rồi đóng máy thôi, ai dè ngồi thấy tiếc, tốn cả thế kỷ mới bật nó lên được mà không check luôn email thì hơi phí. Và sau khi check xong email thì mình nhảy vèo vèo đi xem tin tức thế giới như thế nào mới biết động đất ở Nhật Bản. Những buổi sáng êm ả như hôm nay thường hay có tin giật gân.

Đọc lướt qua vài dòng tin, nhìn mấy bức ảnh lũ lụt, sóng thần ở Nhật thấy ...... thương và sợ. Thương vì hàng trăm, hàng ngàn người mất nhà cửa, gia đình, trong khi mình lại ấm êm ở một nơi nào đó trên quả đất. Sợ vì không biết điều đó sẽ xảy ra với mình vào lúc nào. Tự nhiên nghĩ, không lẽ 2012 thế giới đi vào con đường diệt vong? Năm nay thấy thảm họa tùm lum. Chị nói, vậy đó, nên muốn làm gì thì làm đi, chết rồi khỏi hối tiếc, ai biết ngày mai mình còn sống không. Mình nghĩ, chẹp, cái này nghe hơi hướng "sống gấp sống vội" ghê. Mình chỉ có một mong ước "nhỏ bé" là về nhà trước khi có gì đó xảy ra. Mà không biết cái vùng TX đầy nắng và sa mạc này thì cái gì sẽ được gọi là "thảm họa". Thôi thì, ý mình là cứ bình tĩnh mà sống, kiểu như "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" vậy đó.

Nói chuyện xa chi cho lo lắng vậy ta. Nói chuyện gần gần thôi nè. Giá dầu chuẩn bị lên nữa nha. Hi vọng là bên DCTA không vì thế mà đòi sv phải trả tiền xe buýt.

Cuộc chiến lớn nhất của loài người là cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Quà muộn

Mình nhận được quà sinh nhật 3 tháng sau ngày sinh, một cuốn truyện cổ Andersen từ bạn. Vui khi nhận được quà một cách bất ngờ như vậy. Mùi giấy thơm lừng. Cô nàng tiên cá nhìn xa xăm ngay trước bìa sách. Thiệt là hay!

Mình thích cảm giác khi nhận thiệp hay quà và cảm giác tự mình đi lựa thiệp/quà cho người khác. Mình sẽ săm soi từng hình vẽ bên ngoài, rồi lật lật xem lời chúc bên trong như thế nào, phong thư sẽ có màu gì. Thường thì thiệp sẽ có sẵn lời đề tặng rồi, nhưng cứ như thói quen, mình lại cầm bút viết vài lời gửi tới bạn. Thỉnh thoảng nó có thể kéo dài để có thể gọi là "thư", đôi lúc hứng lên lại cầm bút màu vẽ vời vào trong ấy. Sau khi đã niêm phong thư lại, bỏ vào thùng thì sẽ ngồi ngẫm nghĩ một hồi, bạn sẽ phản ứng thế nào khi đọc thiệp của mình.

Trong đống đồ quý giá của mình, có hai thứ mình trân quý hơn cả, hộp kỷ niệm và xấp thiệp từ năm lớp 10 đến giờ. Giáng sinh, sinh nhật, tết nguyên đán và những bức thư không vì dịp gì cả. Mỗi cánh thiệp là một điều đặc biệt từ người gửi, và khi đọc những dòng chữ của bạn mình hay liên tưởng tới khuôn mặt, cử chỉ của bạn, những thói quen.... cứ như bạn nấp đâu đó sau những lời chúc vậy. Phong thư bé nhất và luôn ở ngoài cùng là của cô giáo lớp 10 tặng cho ngày ra trường. Cô viết không nhiều, một lời chúc đơn giản thôi mà sao ấm áp quá chừng.

Rồi sao nghĩ lại, thấy mình vô tâm. Dường như mình chưa bao giờ gửi thiệp cho mẹ hay ai đó trong gia đình. Hình như, trong gia đình người ta ít khi thể hiện tình cảm ngoài mặt. Mình yêu người ta mà cứ giữ đó thôi, thỉnh thoảng chỉ là vài lời hỏi thăm thiều đầu thiếu đuôi. Một cái gì đó ngại ngùng khi phải thể hiện tình cảm của mình. Có lẽ mình sẽ phải sửa đổi thôi dẫu thay đổi một thói quen còn thì khó ơi là khó. Khi có dịp, phải đi mua tặng mẹ tấm thiệp, ghi là "B yêu Mẹ lắm" "B thương Ụt nhiều, cố gắng giảm cân hen", tặng chị vài thỏi son. Mặt dày lên, cười hì hì khi bị chê là "sến" nhé. Để người ta biết mình thương người ta như thế nào.

Thứ Ba, 15 tháng 2, 2011

Ngộ

Cuối cùng thì mình cũng đã nhận ra điều quan trọng nhất trong cái thesis statement cho bài triết học. Nói vậy thôi chứ mình vẫn chưa hoàn thành nó đâu, vốn từ ngữ kém cỏi của mình không đủ diễn tả những gì mình muốn nói. Hì.

Ngày mai sẽ là một ngày dài nha. 2 bài kiểm tra và chuẩn bị nghe ông thầy đem cái thesis của mình ra đập tơi tả. Ờ, cùng với một tiết gây mê.

Mình thích nghe Cơn bão nghiêng đêm trong album mới của Lê Cát Trọng Lý, cùng với tiếng piano dạo đầu trong Chênh vênh. Album lần này nhẹ nhàng thôi, không cao trào, chỉ có tiếng piano, guitar và giọng ca của Lý. Đơn giản nhưng từng lời ca là một thế giới mở ra, sâu thẳm, trầm lắng. Nỗi buồn cũng rất nhẹ nhàng. Nói túm lại là mình thích album này.

Sau nhiều lần xài dầu gội thì mình đã quay trở lại với Johnson and Johnson. Hi vọng lần này tình hình sẽ khả quan hơn. Ặc, da mình cũng dày lắm mà sao dị ứng tùm lum vậy chời?

Má nói, mình nên sắp xếp lại đầu óc đi, cái gì không cần nhớ thì quên đi. Má làm như bộ não như là cái cpu vậy đó, nói xóa là chỉ cần nhấn delete hoặc shift+delete, rồi phủi tay ăn bánh uống nước. Đầu óc mình cũng ngộ, mấy chuyện không đáng nhớ mà cứ nhớ hoài, như một ám ảnh vậy. Còn những chuyện mình nên nhớ thì đã quên một cách sốt sắng. Và một hôm đẹp trời nào đó, mình sẽ nhớ những chuyện đã quên và quên đi bớt những chuyện đã nhớ. Cuộc sống thiệt là ngộ nghĩnh.

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Đi qua mùa đông

Những ngày đầu xuân ấm áp đã xuất hiện, người ta không còn phải chèn vài ba lớp áo khi đi ra ngoài nữa. Nắng nhẹ nhàng. Trong vài ngày tới sẽ duy trì ở mức nhiệt độ này. Cũng có nghĩa là mình sẽ bớt than vãn, trời ơi, tui nhớ cái nắng của Sài Gòn quá đi, vào một ngày lạnh giá nào đó.

Dần dần, mình không còn ghét cái nơi nhiều nắng và sa mạc này nữa. Tuy có những chuyện không vui nhưng đa số đều để lại ấn tượng tốt đẹp. Người ta ở đây không mang vẻ "sầu đời", lặng im như nơi cũ. Không gian rộng lớn đôi khi kéo con người lại gần với nhau hơn. Mình cũng bắt đầu kết bạn, 1 đứa thôi, không phải số nhiều nhưng cũng gọi là có bạn nhỉ? Mình thích nhất ở người bạn mới quen này là vẻ phớt đời của bạn ấy, nhưng cực kỳ chắc chắn về những gì mình đang làm.

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Tháng 2

Thế là ở nhà cũng đã có internet. Mình không phải chạy lên trường xài ké wifi nữa. Cuộc đời thiệt đẹp biết bao.

Tết này mình nhận được nhiều tiền lì xì hơn năm ngoái nha, cùng với vài phong bì lì xì đẹp mắt. Trừ việc trời tuyết, trường đóng cửa tuần tết mà ở nhà mình không có cái gì, từ TV hay internet thì tết này rất là sung sướng, nhất là về khoản ăn và ngủ. Hôm qua mình đã đi ngủ lúc 7h tối và thức dậy lúc 8h sáng hôm sau. Tất cả cũng tại nhà mới của mình. Mặt trời lúc nào cũng ở đâu đâu, nhà có hai cái cửa sổ bự thiệt bự mà chẳng có tí ánh sáng nào. Về tới nhà là chỉ muốn ngủ thôi. May mắn thay, mình chỉ đi học thứ 2,4,6. Nghe nói là tối nay và ngày mai sẽ có tuyết. Lần đầu tiên trong vài năm, cầu trời phật phù hộ đừng có nghỉ học. Thứ hai tới con có bài thi mà thứ tư không có review chắc con đi đời nhà ma luôn quá. Bữa trước bị ông thầy govt chơi xấu một vố rồi nha. Thiệt tình. Làm mình lội tuyết lên trường làm bài mà chẳng ôn được gì, nguyên phần sau là không biết cái khỉ gì luôn. Kết quả là một con C to tướng. Bạn bên cạnh còn tệ hơn mình nữa. Thứ 2 lên thì được nhắn nhủ rằng hạn chót được dời đến thứ 4 tuần này. Ôi.... một đám vò đầu bứt tóc chửi rủa xỉ vả bản thân đã quá trung thực. Năn nỉ làm lại thì nhận được câu trả lời: KHÔNG. Ta hận.

Hôm giao thừa, hai đứa mình gọi điện thoại về nhà. Hành trình gọi điện thoại về nhà là một hành trình gian khổ, đường sá biến thành băng mà hai đứa thì chưa hề trải qua khóa huấn luyện trượt băng nào. May mà chưa có lần nào bị chụp ếch. Bữa giao thừa bà con tụm lại cụng ly khí thế quá xá, phía bên mình chỉ có mỗi chai nước khoáng đã hết nước. Thiệt thảm gì đâu là thảm. Năm tới phải chuẩn bị dĩa đồ ăn và ít rượu (phải mua cái mở rượu xịn chứ không lại mở không ra như bữa trước). Con heo ngồi đếm tiền lì xì trước mắt mình nữa, sau đó thì la lên đống 5000 này nè là tác phẩm của "chị" Nga nha. Bữa đó nói chuyện mà thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng rú ghê rợn, sau này ở UNT xuất hiện tin đồn có ma ở Chem Bldg mình cũng không lấy làm lạ.

Những ngày tháng 2 thường nghe Lê Cát Trọng Lý. Có lẽ là do vô tình hay sao đó. Mùa trôi bàng bạc, nhàn nhàn trong cái rét căm. Mấy chuyện khó khăn cuối năm cũng đã giải quyết xong, còn những chuyện còn lại không biết chừng nào mới giải quyết xong. Người ta cứ hay trốn tránh những lỗi lầm của mình để rồi gây ra những lỗi lầm mới. Mình chỉ mong sau này mình có thể tự lo cho bản thân mà không phải làm phiền lụy ai.

Cảm thấy càng ngày mình càng ngoan. Âu cũng là chuyện tốt lành cho mình và người khác.

Vừa mới đặt mua cái giá đỡ ở amazon. Hi vọng thứ 5 sẽ có mặt ở nhà như lời nó quảng cáo. Cây đàn không bị xếp xó nữa. Èn èn.

Tiệc năm mới sẽ được biến thành tiệc valentine. Hôm bữa mình phát hiện trong cái phòng thay đồ của mình có một trái tim bằng giấy đỏ chót được đính trên tường với lời nhắn nhủ ngọt ngào..... của chủ cũ dành cho người yêu hắn. Giờ thì nó trong nhà bếp nhà mình, chưa biết để làm gì, lót nồi cơm chẳng hạn. Hị hị.

Sáng nay nảy ra ý tưởng tìm hiểu Truyện Kiều nha, thay vì tìm hiểu Euthyphro. Hình như mình phát khùng tới nơi rồi.


Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

Tết

Gõ "tết" vào khung tìm kiếm của blog cũ thì tìm lại được một bài cũ viết cách đây 2,3 năm. Nỗi nhớ tết lúc đó rất là "thực", từ nồi chè mứt của chị Thu đến dĩa xà lách trộn, củ kiệu, dưa món.....

Mỗi mùa tết đến, bạn viết về nỗi nhớ nhiều, đến nỗi lúc chững lại thì bạn hay tự trách mình, sao nhớ nhiều vậy, để thời gian học bài có phải hữu dụng hơn không? Ở tận nửa vòng trái đất bên kia, mấy ngày cận tết, bạn cũng nao nao, hỏi mẹ với Ụt có về không, tàu xe ra sao rồi, có mua sắm gì không như thể bạn cũng sắp được về nhà đón tết.

Bạn muốn thấy cái nhộn nhịp của đường phố, người ta í ới gọi nhau, từng đoàn tàu xe hối hả từ thành phố về các tỉnh. Bạn yêu cái nắng hanh vàng, gió nhè nhẹ của Sài Gòn ngày tết, yêu cả cái lạnh se se, cơn mưa phùn ở quê. Tết bây giờ người ta làm gọn nhẹ hơn, bánh mứt tết mua ở chợ hoặc siêu thị, nhưng bạn vẫn thèm cái mùi ngọt lịm của đường tỏa ra từ nồi mứt của mẹ hoặc chị, rồi bạn sẽ xin vét phần cháy dưới đáy nồi. Bạn thèm được đi trên đường phố, người ta mở Happy New Year của ABBA, mười mấy năm vẫn vậy. Lời bài hát không vui mà sao thấy lòng mình vui nhè nhẹ. Dường như, tết mở bài này mới ra tết. Đi được một đoạn bạn sẽ nghe tiếng trống thùng thùng từ một dàn loa cỡ bự nào đấy, tiếp nối là những giai điệu rộn ràng đúng chất Á Đông ngày tết.

Bạn đón tết xa nhà. Những trang web cũng giăng cờ hoa vàng vàng đo đỏ, hoa mai hoa đào bay phấp phới, rồi cũng có Happy New Year của ABBA và tiếng trống thùng thùng rất Á Đông. Bạn cũng lăng xăng lên thực đơn ngày tết, có bánh, có nem, chả, giò thủ, bạn cũng muốn làm mứt, để cho vị ngọt của đường, vị chua của trái cây bám vào mình. Ngày giao thừa, bạn và chị sẽ bày bữa tiệc tất niên, sẽ mời bạn bè đến chung vui, cũng có rượu, có thức ăn, có hoa. Bạn cũng sẽ gọi chúc tết bạn bè. Họ cũng xa nhà như bạn. Bạn sẽ thấy tết năm nay cũng không đến nỗi quá tồi, nhưng bạn vẫn cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó.

Và bạn mong một ngày bạn sẽ đón tết ở nhà.