Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Tháng 2

Thế là ở nhà cũng đã có internet. Mình không phải chạy lên trường xài ké wifi nữa. Cuộc đời thiệt đẹp biết bao.

Tết này mình nhận được nhiều tiền lì xì hơn năm ngoái nha, cùng với vài phong bì lì xì đẹp mắt. Trừ việc trời tuyết, trường đóng cửa tuần tết mà ở nhà mình không có cái gì, từ TV hay internet thì tết này rất là sung sướng, nhất là về khoản ăn và ngủ. Hôm qua mình đã đi ngủ lúc 7h tối và thức dậy lúc 8h sáng hôm sau. Tất cả cũng tại nhà mới của mình. Mặt trời lúc nào cũng ở đâu đâu, nhà có hai cái cửa sổ bự thiệt bự mà chẳng có tí ánh sáng nào. Về tới nhà là chỉ muốn ngủ thôi. May mắn thay, mình chỉ đi học thứ 2,4,6. Nghe nói là tối nay và ngày mai sẽ có tuyết. Lần đầu tiên trong vài năm, cầu trời phật phù hộ đừng có nghỉ học. Thứ hai tới con có bài thi mà thứ tư không có review chắc con đi đời nhà ma luôn quá. Bữa trước bị ông thầy govt chơi xấu một vố rồi nha. Thiệt tình. Làm mình lội tuyết lên trường làm bài mà chẳng ôn được gì, nguyên phần sau là không biết cái khỉ gì luôn. Kết quả là một con C to tướng. Bạn bên cạnh còn tệ hơn mình nữa. Thứ 2 lên thì được nhắn nhủ rằng hạn chót được dời đến thứ 4 tuần này. Ôi.... một đám vò đầu bứt tóc chửi rủa xỉ vả bản thân đã quá trung thực. Năn nỉ làm lại thì nhận được câu trả lời: KHÔNG. Ta hận.

Hôm giao thừa, hai đứa mình gọi điện thoại về nhà. Hành trình gọi điện thoại về nhà là một hành trình gian khổ, đường sá biến thành băng mà hai đứa thì chưa hề trải qua khóa huấn luyện trượt băng nào. May mà chưa có lần nào bị chụp ếch. Bữa giao thừa bà con tụm lại cụng ly khí thế quá xá, phía bên mình chỉ có mỗi chai nước khoáng đã hết nước. Thiệt thảm gì đâu là thảm. Năm tới phải chuẩn bị dĩa đồ ăn và ít rượu (phải mua cái mở rượu xịn chứ không lại mở không ra như bữa trước). Con heo ngồi đếm tiền lì xì trước mắt mình nữa, sau đó thì la lên đống 5000 này nè là tác phẩm của "chị" Nga nha. Bữa đó nói chuyện mà thỉnh thoảng lại vang lên vài tiếng rú ghê rợn, sau này ở UNT xuất hiện tin đồn có ma ở Chem Bldg mình cũng không lấy làm lạ.

Những ngày tháng 2 thường nghe Lê Cát Trọng Lý. Có lẽ là do vô tình hay sao đó. Mùa trôi bàng bạc, nhàn nhàn trong cái rét căm. Mấy chuyện khó khăn cuối năm cũng đã giải quyết xong, còn những chuyện còn lại không biết chừng nào mới giải quyết xong. Người ta cứ hay trốn tránh những lỗi lầm của mình để rồi gây ra những lỗi lầm mới. Mình chỉ mong sau này mình có thể tự lo cho bản thân mà không phải làm phiền lụy ai.

Cảm thấy càng ngày mình càng ngoan. Âu cũng là chuyện tốt lành cho mình và người khác.

Vừa mới đặt mua cái giá đỡ ở amazon. Hi vọng thứ 5 sẽ có mặt ở nhà như lời nó quảng cáo. Cây đàn không bị xếp xó nữa. Èn èn.

Tiệc năm mới sẽ được biến thành tiệc valentine. Hôm bữa mình phát hiện trong cái phòng thay đồ của mình có một trái tim bằng giấy đỏ chót được đính trên tường với lời nhắn nhủ ngọt ngào..... của chủ cũ dành cho người yêu hắn. Giờ thì nó trong nhà bếp nhà mình, chưa biết để làm gì, lót nồi cơm chẳng hạn. Hị hị.

Sáng nay nảy ra ý tưởng tìm hiểu Truyện Kiều nha, thay vì tìm hiểu Euthyphro. Hình như mình phát khùng tới nơi rồi.


1 nhận xét:

Shin nói...

entry này thú vị gê :D mới biết bạn D biết đàn. Thík nhất là vô tìh đc tặg wà Valentine sớm áh :))