Cuối cùng thì mình cũng đã nhận ra điều quan trọng nhất trong cái thesis statement cho bài triết học. Nói vậy thôi chứ mình vẫn chưa hoàn thành nó đâu, vốn từ ngữ kém cỏi của mình không đủ diễn tả những gì mình muốn nói. Hì.
Ngày mai sẽ là một ngày dài nha. 2 bài kiểm tra và chuẩn bị nghe ông thầy đem cái thesis của mình ra đập tơi tả. Ờ, cùng với một tiết gây mê.
Mình thích nghe Cơn bão nghiêng đêm trong album mới của Lê Cát Trọng Lý, cùng với tiếng piano dạo đầu trong Chênh vênh. Album lần này nhẹ nhàng thôi, không cao trào, chỉ có tiếng piano, guitar và giọng ca của Lý. Đơn giản nhưng từng lời ca là một thế giới mở ra, sâu thẳm, trầm lắng. Nỗi buồn cũng rất nhẹ nhàng. Nói túm lại là mình thích album này.
Sau nhiều lần xài dầu gội thì mình đã quay trở lại với Johnson and Johnson. Hi vọng lần này tình hình sẽ khả quan hơn. Ặc, da mình cũng dày lắm mà sao dị ứng tùm lum vậy chời?
Má nói, mình nên sắp xếp lại đầu óc đi, cái gì không cần nhớ thì quên đi. Má làm như bộ não như là cái cpu vậy đó, nói xóa là chỉ cần nhấn delete hoặc shift+delete, rồi phủi tay ăn bánh uống nước. Đầu óc mình cũng ngộ, mấy chuyện không đáng nhớ mà cứ nhớ hoài, như một ám ảnh vậy. Còn những chuyện mình nên nhớ thì đã quên một cách sốt sắng. Và một hôm đẹp trời nào đó, mình sẽ nhớ những chuyện đã quên và quên đi bớt những chuyện đã nhớ. Cuộc sống thiệt là ngộ nghĩnh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét