Câu chuyện kể rằng đứa bé trên thế gian cam đảm bước vào rừng sâu, đi mãi đi mãi qua bao thác ghềnh với một trái tim dũng cảm sẽ tìm được loại cỏ bốn lá (four-leaf clover) - loại cỏ sẽ mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi - nụ cười hạnh phúc của trẻ thơ. Khi tìm được ngọn cỏ bốn lá, đứa trẻ sẽ đứng trong gió, đặt ngọn cỏ vào trái tim nồng ấm và hát khúc ca đồng dao. Mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống.
Lá thứ nhất đứa bé thì thầm: đó là niềm hi vọng
Lá thứ hai đứa bé mỉm cười: là niềm tin
Lá thứ ba : là tình yêu
Và lá cuối cùng: là sự may mắn.
Bốn món quà thượng đế ban tặng cho mỗi đứa trẻ khi chúng mới ra đời nhưng để tìm được chúng đứa trẻ ấy phải mãi đi tìm, tìm trong rừng sâu của cuộc đời với trái tim dũng cảm...Truyền thuyết vẫn tiếp tục đến ngày hôm nay, và truyền thuyết mãi là truyền thuyết vì mỗi đứa trẻ sinh ra lớn lên mãi đi tìm công danh và sự nghiệp nên chúng lãng quên con đường tìm đến với ngọn cỏ bốn lá mà thượng đế trao cho. Đến khi chúng vấp ngã, chúng mới nhớ đến khúc đồng dao của ngày xưa. Chúng thẫn thờ và than thở:
“Where is my the four-leaf clover?”
Nhưng đứa trẻ đâu biết thượng đế trên cao đang mỉm cười:
Khi đứa trẻ đau vì vấp ngã, đó là tình yêu
Khi đứa trẻ tin rằng mình không cô độc khi vấp ngã, đó là niềm tin
Khi đứa trẻ nhìn thấy những đứa trẻ khác còn đau khổ hơn mình, đó là sự may mắn
Và khi đứa trẻ nghĩ rằng mình phải đứng dậy là đi tiếp, đó là niềm hi vọng...
Trước nay tôi vẫn nghĩ "cỏ bốn lá", thậm chí là "cỏ ba lá" chỉ có trong truyện hay truyền thuyết. Cho đến một ngày tôi phát hiện ngọn đồi đầy cỏ ba lá khi lui cui ngắt một ngọn "cỏ lông chông" (tạm thời gọi vậy tại vì không biết tên). Và sau đó là một cành cỏ có bốn lá hình trái tim. Cành cỏ đẹp nhưng cành cỏ cũng mạnh mẽ, dẻo dai khi trên xe bus lắc qua lắc lại, cọ chỗ này quẹt chỗ kia và chỉ "trở về với đất mẹ" vì sách vở và laptop.
Tôi ngắm nghía cành cỏ hồi lâu rồi đưa ra kết luận: cỏ ba lá vẫn đẹp hơn. Vì bốn lá chen chúc để đứng trên một mặt phẳng trong lúc phải gắn vào cành. Chẳng phải là mệt mỏi hơn sao? Nhưng không biết truyền thuyết có đúng không, ngày hôm sau, tôi gặp may vì gặp được một bác advisor mà trong lúc nói chuyện với bác tôi lại như được sống trong lòng yêu nước và tự hào của mình ngay đúng ngày 30 tháng 4. Mãnh liệt hơn bao giờ hết, hơn cả khi mỗi 2 tháng 9 những ngày trước tôi cùng dượng coi Bác Hồ đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Bác kể về những ngày phản đối chiến tranh tại Việt Nam, rằng có người viết chữ đằng sau ót : No war. Bác hỏi tôi sinh năm bao nhiêu, và khi đã biết rồi bác lại nói, 25 năm sau chiến tranh đấy. Rồi bác chỉ cho tôi xem con chuồn chuồn bằng tre rồi hỏi tôi rằng, cháu biết nó đến từ đâu không, tôi lắc đầu và bác lại bảo, từ tốn và tự hào, trầm mà vang vọng. Từ Việt Nam. Bác cũng là người đầu tiên phát âm họ Nguyễn của tôi chuẩn nhất trong tất cả những người nước ngoài tôi đã từng gặp.
Tôi thích đi bộ vòng lên ngọn đồi mỗi buổi sáng tầm 9h vào những ngày có nắng. Từ cây cầu đá phủ dây thường xuân xanh ngắt đến đỉnh đồi dường như là cả một hành trình đẹp như mơ bởi màu vàng của nắng, mùi thơm của cỏ quyện vào mùi hăng của vỏ cây xù xì và mùi "xanh" tươi mát của lá và cái ấm áp của mùa xuân. Như những ngày còn bé, tôi vẫn thường hít một hơi sâu khi đi thăm ruộng cùng dì, dượng. Những cảm giác của sự tươi mới.
*Dành cho "Tâm iu dấu". Tại vì cành cỏ bốn lá bị dẹp lép rồi không có ép khô được, giờ nó hết thành cỏ 4 lá rồi mà thành 1 viên tròn tròn. Hehe.
*Càng ngày tiếng Việt càng tệ. Từ ngữ biến đâu hết trơn rồi.
3 nhận xét:
S cũg mún có đc cái cỏ 4 lá đó. rág kiếm cho S đi :(( nghe con Hươg cũg lượm đc 1 cái, lúc đó chữi nó khìn nhưg bây h lại mún có, cái đó thể hiện cho tìh bạn đó ;))
còn phải tùy thuộc vào độ may mắn của tui nữa bạn S ơi. Cỏ 4 lá này vận may đến trước rồi nó mới đến sau. hehe.
Tiếng Việt vậy là tốt lắm rồi
Đăng nhận xét