Cần phải nói trước rằng, "pa~" và "anh~" ở đây là cùng một người.
Con nhóc là một đứa cực kì tự tin (nếu không muốn nói là hơi bị "chảnh") về bản thân mình. Rời cấp 1, nhóc vào cấp 2, tưởng rằng sẽ làm trùm của cái trường cấp 2 nhỏ xíu như lỗ mũi. Ai dè...... bị thằng nhỏ nẫng tay trên mà cho đến ngày rời khỏi ngôi trường vẫn không trả thù được. Con nhóc tức tối, hằng ngày, vừa ném cặp xuống ghế là bắt đầu nói về (chửi rủa) thằng nhỏ, gán cho thằng nhỏ cái mác "con trai mà như ..... đàn bà" rằng "pa~ thế này, pa~ thế nọ. Trời ơi, con ghét pa~ quá chừng luôn"....... Mà cứ theo lời của cô nhóc thì cả mẹ lẫn chị cứ tưởng là thằng nhỏ bét nhất cũng từa tựa như thằng Nghĩa cùng lớp cô nhóc. Đến một ngày, chị đi học về nghe mẹ tường thuật lại cuộc gặp gỡ giữa mẹ và "pa~" của cô nhỏ mới biết, thằng nhóc cao ráo, mặt mũi sáng sủa, thông minh, hổng có "pa~" tí nào cả, chỉ tại cô nhóc nhà mình "ghen tị" đi nói xấu con người ta vậy đó. Mà cô chị không hiểu tại sao thằng nhỏ tới nhà có một vài lần mà mẹ lại có một mớ thông tin của nhỏ, ba mẹ làm suốt ngày (biết luôn là ở đâu chứ) nên hằng ngày nhỏ phải tự lo cho mình và em, nhưng vẫn đứng nhất lớp (có thể nhất khối), rất hiền và dễ thương.
Cô nhóc chuyển trường. Chị du học. Cô nhóc hết người cặp kè làm gia sư, nên mỗi khi "bí" bài tập cô nhóc lại réo "pa~" qua làm chung, từ anh văn, toán, đến vi tính. Mỗi lần mẹ gọi điện qua mà kể chuyện 2 đứa làm cô chị cười nức nẻ. Nào là chuyện thằng nhỏ qua đánh vật với cái máy vi tính và bài tập excel của cô nhóc nhà mình ra sao, chuyện tụi nó cãi nhau như thế nào, chuyện con nhóc nhà mình nhờ vả thằng nhỏ mà suốt ngày léo nhéo "pa` Đạt thế này nè mẹ ơi". Hôm bữa, chat với chị, cô nhóc tự hào khoe: "anh~ giờ là gia sư của em đó nha, mấy bài khó ma kiu anh~, anh~ qua liền" bị cô chị đốp lại rằng "hết pa~ rồi hả?"- "Á á, pa~ chứ, kiu pa~, pa~ qua liền". :)
Mẹ vẫn thường nói, đúng là tuổi học trò, ngây thơ gì đâu mỗi khi nhắc về thằng nhỏ và cô nhóc. Tụi trẻ bây giờ phát triển nhanh quá, đâu còn cái thời 18, 19 tuổi thích nhau mà chỉ dám liếc trộm thôi. Còn bây giờ, 13,14 tuổi đã có trong tay ít nhất một mối tình. Yêu sớm, yêu vội vàng, yêu "ảo"..... biết bao kiểu yêu mà sao khác với tình yêu của những ngày trước, cũng cùng một chữ "yêu" thôi mà? Mà xét cho cùng thi cũng không phải là lỗi của ai, khi cánh đồng và bầu khí quyển của tụi nhỏ không còn được trong lành nữa. Cả những nhận thức cũng thay đổi xoành xoạch. Báo chí càng ngày càng xuất hiện nhiều những mối tình "mì ăn liền". Đọc rồi cười xòa bỏ qua. Thấy xa lạ quá. Ngỡ mình vẫn còn cái thời "đứng dưới gốc chuối nhìn trộm" thấy cảnh một anh chở theo thằng bạn trên chiếc xe đạp cọc cạch đến cánh đồng chỉ để ném trái ổi mới hái cho cô bạn thân rồi lại hì hục đạp về giữa cái nắng miền Trung gay gắt. Đôi lần tự hỏi, mình lạc hậu rồi chăng? Và sao tôi cứ bám mãi những gì đã quá cũ như vậy? Và có lẽ vậy, nên tôi lại nhìn cô nhóc nhà tôi với cậu bé theo một hướng khác. Hướng từ những ngày xưa.
Để tôi kể bạn nghe đoạn kết của cô nhóc nhà tôi và cậu bé ấy. Rằng một ngày mẹ tôi ngồi tư vấn cho hai đứa về trường cấp ba. Sau đó, tôi được thông báo rằng, hai đứa hẹn gặp nhau ở Lê Hồng Phong.....
3 nhận xét:
Cau chuyen dep that,co nhox do la bebe ha
là em con, mama
bi h mới đọc :)
Đăng nhận xét