Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Một năm của tháng 5

Vậy là đã một năm.

Cũng như một năm trước, bây giờ con chữ không còn thuộc về mình nữa.

Một ngày, tôi nhận ra cái nắng bắt đầu ló dạng, và tấm bảng điện tử ngay trạm xe bus bắt đầu chạy chữ thông báo chương trình của lễ tốt nghiệp và prom. Tháng 5.

Đôi lúc tôi tự cười thầm về tháng 5. Đặc biệt nhưng cũng rắc rối lắm thay. Bởi tháng 5 đưa tôi từ hiện thực trở về quá khứ, rồi kéo tôi trở lại hiện thực (có phần cay đắng! ^^). Tháng 5 cho tôi một niềm vui, cũng cho tôi cảm nhận sự cô đơn nhiều hơn. Và cũng chưa bao giờ tôi thấy tháng 5 mới hơn. Tháng 5 luôn cũ kĩ. Với nắng. Với mưa. Với kỉ niệm. Với những cái ôm. Với sự bình yên. Sự ồn ào. Tĩnh. Với cả Friends Forever.

Nói tháng 5 chất chứa những nỗi buồn thì cũng không phải, bởi khi tháng 5 bắt đầu, gió đã lưu lại những nụ cười của lũ học trò mà không cho nó tan vào trong nắng. Nói tháng 5 chỉ có toàn niềm vui cũng trật lất. Bởi một ngày tháng 5 (và những ngày sau nữa), lũ học trò mắt hoe hoe đỏ lần lượt bước ra khỏi cổng trường.

19.5 - Nhiều hơn cả một ngày kỉ niệm
Tôi đã trải qua một ngày 19.5 với nhiều cung bậc cảm xúc. Vui.Nồng nhiệt.Lo lắng.Hân hoan.Luyến tiếc.Hạnh phúc. Những tính từ nhiều hơn tôi có thể kể ra.
Đã cảm thấy bình yên khi có một người ngồi sau xe mình một trưa nắng
Đã mạnh mẽ để nói tin quan trọng
Đã vui khi mua một đống chong chóng tre tại ngã tư.
Bực mình khi cái lũ con trai tổ 2 đến giờ trực mà lèo tèo vài đứa
Bồn chồn khi một người thiếu vắng
Lo lắng khi không biết được mình đã đúng hay sai
Cảm thấy như mình cần một bờ vai (cảm ơn My mập. Hihi)
Đã gạt bỏ tất cả để đứng trên sân khấu với một bộ mặt dày nhất từ trước đến nay, bởi tôi biết luôn có một lực lượng hùng hậu phía sau.
Đã vui khi có người trở về
Không tránh khỏi nghịch ngợm với đống đồ ăn mặc dù rất đói.
Đã hạnh phúc khi vẫn ngồi bên người bạn quen thuộc, rằng tôi nhớ rất nhiều.
Đã nén tiếng khóc của mình khi nhìn khuôn mặt đỏ của Tùng.
Đã siết chặt một bàn tay
Cảm nhận một tình bạn thực sự dưới ánh nến
Và không biết tự bao giờ, tôi khóc. Vào một ngày tháng 5.
Có một bàn tay đặt lên vai. Mạnh mẽ nào.
Những cái ôm. Đầu tiên. Rất nhiều.
Một "Tìm lại" giữa 12h khuya và những chiếc áo xanh lá cây
...........
Cám ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi cơ hội học tại LHP, tại A1. Cám ơn số phận đã để các bạn bước vào cuộc đời tôi và ở lại đó mãi mãi. Cám ơn thầy đã trách móc rất nhẹ nhàng thế.
Cám ơn sự cô đơn một ngày thứ bảy, để tôi biết tôi đã từng rất hạnh phúc vì có các bạn. Cám ơn tôi vì đã không cảm thấy hối hận khi nhìn lại.

Cám ơn tháng 5 vì đã luôn luôn cũ.



6 nhận xét:

Bạch Dương nói...

Trong một quả đất bự bự, có một đất nước be bé
Trong đất nước be bé, có một thành phố bự bự
Trong thành phố bự, có một con đường nho nhỏ (nhỏ thiệt không?)
Trên con đường nhỏ, có một ngôi trường bự
Trong ngôi trường bự có một lớp học nhỏ
Trong lớp học nhỏ có một tập thể bự
Trong tập thể bự có các thành viên nhỏ
Với Tình yêu thật Bự.

Ken Bui nói...

cám ơn thành viên nhỏ với Tình yêu thật Bự ^^.
19-5 năm ni nhớ em gái nhiều :-p

Shin nói...

Ko nói nhìu >:D< >:D< >:D<
T iu D, ko dưới dah nghĩa Amo hay băg nhóm nào khác

Gman.Return nói...

:D khuôn mặt đỏ của T là sao

Bạch Dương nói...

@S: D cũng iu T, ko dưới danh nghĩa Amo hay băng nhóm nào khác (có băng nhóm nào đâu trời ^^)

@Gman: có bao giờ soi gương sau khi khóc chưa nhỉ?

@K: nhớ mọi người nhiều (trong đó có anh)

Gman.Return nói...

lâu wá rồi hen. Cũng gần 14 tháng rồi