Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Tình yêu từ đôi bàn tay

Cách đây khá lâu, tôi có đọc một tản văn hay đại loại thế. Trong đó có một câu hỏi rằng tại sao giữa các ngón tay luôn có kẽ hở. Lúc ấy tôi đã tự trả lời rằng (trước khi đọc câu trả lời), người chứ đâu phải vịt. Thế nhưng, tác giả bài viết (không biết là ai) lại có một câu trả lời cực kì thi vị là, vì những kẽ hở đó luôn luôn cần được đong đầy bởi những ngón tay khác. Tôi lại nghĩ, nó giống như những bàn tay đã từng lấp đầy bàn tay tôi, thì cũng có những con người đã lấp đầy những khe hở cuộc sống của tôi.

Mẹ vẫn thường ôm trọn bàn tay tôi trong tay mẹ mỗi khi tôi ngủ mà chính xác là giả vờ ngủ. Bàn tay mẹ khô chứ không ẩm ướt như tôi. Những ngón tay to bè chứ không dài như tôi. Mẹ thường đùa bàn tay tôi vừa dài vừa mỏng như bàn tay của một con khỉ, mẹ có danh từ "khỉ nhỏ" để chỉ mấy đứa con cũng hay lắm. Tôi thích bàn tay mẹ mỗi khi chích thuốc cho tôi, kể cả khi đi chích ngừa ở trạm y tế cũng đòi mẹ thay y tá chích thuốc cho tôi. Bởi vì tay mẹ chích thuốc không đau như người khác. Bởi vì lúc chích thuốc mẹ luôn dùng tay còn lại xoa xoa cạnh cây kim. Bởi vì cũng đôi bàn tay đó xắt những lát khoai tây đắp lên nơi chích thuốc để ngừa áp xe. Bàn tay mẹ ấm chứ không lạnh như của tôi. Bàn tay ấm nhất là bàn tay mẹ tôi.

Bàn tay đa năng nhất trong nhà tôi là đôi bàn tay của Út ít Ụt ịt (vừa là Út vừa tên Ụt). Mọi người vẫn nhờ đôi bàn tay của em tôi ...... đấm lưng hay mát xa. Từ dì đến mẹ đến chị tôi. Có lẽ vì nó mũm mĩm không thấy xương đâu. Mẹ thì còn có cách lợi dụng vào lúc trời nóng, lấy bàn tay em tôi đặt lên bụng vì lúc nào bàn tay ấy cũng mát rượi. Tôi không có thói quen đó, nhưng mỗi khi thấy trên bụng mẹ xuất hiện một bàn tay, tôi có thể cảm nhận được cái người ta vẫn gọi là hạnh phúc như thế nào.

Tôi vẫn nhớ đôi bàn tay nhỏ xíu của "người yêu" hay ngọ nguậy lấy đôi mắt kiếng của tôi. Đó là đôi bàn tay dễ thương nhất. Cảm giác như ôm vào mình cả một tình thương vô bờ khi bàn tay của "em" nằm gọn trong tay tôi. "Em" có đôi mắt đẹp, mẹ tôi nói vậy. Tôi vẫn thường nghĩ những người có đôi mắt như "em" thì đa cảm. Tôi vừa mong "em" như vậy, vừa mong "em" đừng đa cảm bởi con gái đa cảm hình như sau này khổ. Vì em, việc máy gạo bị dẹp cũng nhẹ nhàng hơn trong tâm hồn của một đứa trẻ trót mang quá nhiều hoài niệm như tôi. Trại máy là cả một vùng trời của tất cả những thành viên trong nhà, từ ông ngoại đến dì dượng, đến mẹ, đến anh em chúng tôi. Trong cái trại be bé ấy có những thúng, nia bằng tre do ông ngoại đan từ lâu lắm rồi giờ vẫn còn xài tốt, có cái máy xát lúa mà dịp tết lão Lắm lợi dụng vào mỗi dịp tết để mở tiệm "đánh bóng lư đồng", có cái khoảng sân vẫn được trưng dụng để nấu bánh tét, và có cái xe đạp cũ bị treo cả chục năm nay. Có bàn tay của dượng đã từng cầm súng. Đôi bàn tay chai sần do chiến tranh khắc nghiệt sau đó lại cầm bút viết báo cáo Đảng bộ, rồi chiều chiều lại nâng những thúng lúa nặng trịch xay xát thoăn thoắt. Còn cái tướng nâng một thúng lúa của tôi trông như con chimpanzee.

Bàn tay của chị tôi đẹp nhất. Những ngón tay trắng muốt, vừa vặn, không quá béo cũng không quá xương sẩu, lại mịn như nhung. Chỉ mỗi tội da mỏng đến nỗi giấy lướt qua cũng chảy máu.

Và thật hân hạnh khi tôi học được sự mạnh mẽ từ đôi bàn tay của bạn. Rằng ngày cuối cùng ở trường học bạn đã nắm tay tôi. Bàn tay bạn không giống bạn tí nào cả, nó mập mập, các ngón tay ngăn ngắn giống như tay của một đứa trẻ. Nhưng tôi thích đôi bàn tay ấy. Còn một đôi bàn tay, tôi chẳng biết phải nói thế nào, bởi bạn nắm tay tôi chặt lắm, bàn tay bạn ấm, và cũng chính chúng đã giữ tôi ở lại.

Rằng những khi một mình, đôi bàn tay của tôi vẫn nắm lấy nhau, nhất là khi tôi thực sự gặp trục trặc trong cuộc sống. Tôi vẫn hay nhân cách hóa chúng. Tay trái của tôi là một cô gái hiền dịu nhưng cũng mạnh mẽ. Tay phải là anh chàng mạnh mẽ nhưng thực sự lại dễ xúc động. Rằng khi tôi thực sự chông chênh và cần thêm mạnh mẽ, tay phải của tôi sẽ nắm lấy tay phải. Và khi tôi cần phải giảm bớt sự tức giận và tăng niềm tin thì tay trái sẽ khe khẽ đặt lên tay phải.

Tôi thường cảm thấy vui mỗi khi đọc "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" ngay đoạn đầu khi nhóc Dũng biết rằng mình có đầy đủ mười ngón tay. Niềm hạnh phúc được trọn vẹn về thể chất không phải tất cả mọi người trên thế giới đều có mặc dù tất cả đều có quyền được có chúng. Tôi thấy mình may mắn, như nhóc Dũng.

Và tôi biết Tình yêu bắt đầu từ những đôi bàn tay.

Không có nhận xét nào: