Khi bắt đầu viết về New York, ta không biết phải bắt đầu từ đâu, cái choáng ngợp trước sự to lớn và lộng lẫy của NY hay là những hình ảnh đối lập trước mắt ta chỉ một vài giờ sau đó?
New York - mùi thành thị
Bước xuống xe buýt, ta có cảm giác như được trở về nhà. Đã rất lâu rồi ta mới được hít thở bầu không khí thành thị, cái bầu không khí hỗn tạp pha trộn nhiều sắc vị khác nhau, những bảng màu xanh đỏ, tiếng người xe qua lại ồn ào náo nhiệt, tiếng còi bin bin, mùi bánh trộn lẫn trong mùi cà phê xay thơm lừng, mùi khói bụi. Điều đó khiến cho ta bỗng dưng mà thốt lên "Sao nó giống Sài Gòn đến vậy". Đâu đó vẫn là một cảm giác lạ lẫm như kẻ từ quê lên tỉnh. Ta trố mắt ngạc nhiên khi đi ngang qua những con ngựa của cảnh sát New York trên đường, hiền từ nhìn ta khi ta chào nó. Ta mỉm cười khi một cô gái tóc vàng mặc váy ngắn trên xe đạp lướt qua con phố với nụ cười thật tươi. Vỉa hè đông đúc người qua lại. Vội vã. Không chỉ những New Yorker chính gốc mà cả những vị khách du lịch cũng như cuốn vào cái nhịp sống hối hả của thành thị. Đi nhanh. Ăn nhanh. Nói nhanh. Ta bắt đầu những bước chân đầu tiên vào cuộc sống của New York.
New York - thành phố về đêm
Ta đến New York khi đường phố bắt đầu lên đèn, là thời điểm giao nhau giữa một chút trầm mặc của thành phố dưới ánh chiều tà và sự bắt đầu của thế giới khác. Thành phố về đêm. Khi mặt trời khuất sau dãy núi, màn đêm buông xuống, cũng là lúc những tấm pano điện,những màn hình sáng đặt ngay quảng trường Times bắt đầu ngự trị. Quảng trường Times rực rỡ những sắc màu chớp nhoáng. Ánh sáng leo tận lên những tòa nhà lừng lững. Ta trầm trồ trước sự lộng lẫy về đêm của NY. Những dãy màu sáng loáng cứ nối tiếp như chưa bao giờ dứt, sáng cả một góc trời, như thể thành phố sẽ không bao giờ ngủ.
New York - Broadway: thiên đường của nhạc kịch
Mình có cơ hội đi xem nhạc kịch ở Broadway. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời nhất trong khoảng vài năm trở lại đây. Mình nhớ có lần Broadway diễn ở SG nhưng khi đó mình đã qua Mỹ rồi nên chẳng thể đi xem. Mua vé hơi bị trễ nên mình bỏ lỡ show Billy Elliot, bù lại, thì mua vé của Rock of the Ages. Lúc mới sắp hàng vào rạp mình mới nhận ra show này dùng toàn nhạc rock. Méo mặt luôn. Mình chưa bao giờ là một fan của rock. Tuy nhiên, mình lo hơi bị thừa. Vở diễn thuyết phục. Diễn viên đẹp, hát hay, múa giỏi. Sân khấu chỗ mình xem chỉ có một chút thôi (chắc bằng sân của Idecaf), các hoạt cảnh trên sân khấu hầu như không thay đổi, nhưng việc sử dụng ánh sáng và màn che khiến cho sân khấu trở nên linh hoạt hơn. Phần nhạc khá hay. Bởi vì đây là show chủ yếu nói về nhạc rock (vai chính là 1 anh chàng muốn thành rocker) nên đa số nhạc dùng trong vở diễn là rock (trừ More than words). Nếu không có phần kịch thì chắc nó trở thành một buổi diễn rock rồi. Có những bài hát được hát hoàn chỉnh, có những bài được biến tấu thành một dạng medley cho phù hợp với từng phân đoạn. Nhưng tóm lại, mình không còn thành kiến với rock nữa. Một điều hay ho về vở diễn này là, trang phục của các diễn viên hơi bị thiếu vải, lại còn phải nhảy nhót theo điệu rock, nhưng các màn nhảy múa không tục mà khá đẹp về nghệ thuật.
Giờ thì bắt đầu nhớ Broadway. Chẳng trách một người bạn đã xem Wicked ở đó tới 6 lần. Mình mà ở NY chắc mình xem hằng tuần quá à.
New York - ngã tư thế giới.
Điều đặc biệt ở NY là bạn có thể tìm thấy món ăn của hầu hết các nước ở trong cái thành phố này. Từ Tàu, Nhật, Hàn, Thái, Ấn, đến Pháp, Ý, dĩ nhiên là có đồ ăn Mỹ. Một sự thật đau lòng là người ta đến New York để được thưởng thức món ăn của các nước không-phải- Mỹ. Thay vì làm một chuyến du lịch đến Thái Lan để được ăn món Thái thì đi du lịch New York và ăn món Thái được xem là tiết kiệm hơn nhiều. Được liệt kê là một trong những thành phố đắt đỏ nhất thế giới, nhưng giá cả thức ăn ở NY có thể chấp nhận được, so với một số nơi (như Baltimore chẳng hạn) thì nó thuộc diện rẻ. Ngay gần quảng trường Times có một khu ăn uống mà một trong những con đường mang tên Restaurant St. Nơi đây hội tụ những quán ăn khá là hay ho. Bình dân có, sang trọng có. Chỉ với khoảng $23, bạn đã có thể có một bữa ăn tối no nê cho hai người với đầy đủ các món từ khai vị đến tráng miệng. Ở NY, người ta vẫn thường thấy những tiệm bánh ngọt đầy hương vị, mùi kem, mùi cafe, mùi bánh thơm lừng thách thức người qua đường. Chỉ thử ghé qua thôi, bạn sẽ không kiềm lòng được trước những miếng cheesecake hay mousse hấp dẫn. Các hàng quán ở NY không chỉ gói gọn trong cái cửa hàng be bé mà còn lấn sang vỉa hè. Tuy nhiên, điều này không quá quắt đến nỗi lấn sang cả khu vực vỉa hè dành cho người đi bộ đâu nhé. Cách bày trí này khiến cho NY nên thơ hơn cái vẻ ồn ào vốn dĩ của nó. Thử một lần ngồi ở vỉa hè NY, ăn một món nào đó nong nóng và xem cuộc sống lướt qua mắt mình sẽ thấy bình yên biết bao.
New York và những nghệ sĩ đường phố
Ở New York, cũng như một số thành phố châu Âu khác, bạn sẽ dễ dàng thấy những nghệ sĩ đường phố, từ anh họa công vẽ biếm họa đến nghệ sĩ opera với chất giọng cao vút. Địa bàn hoạt động của các nghệ sĩ này cũng khá là đa dạng. Ở Times Square có nhiều nhất là những nghệ sĩ vẽ tranh. Hoạt động này cũng có nhiều dạng khác nhau, vẽ tranh kí họa, hay biếm họa, hay thậm chí là vẽ bằng sơn. Dĩ nhiên, hầu hết những nghệ sĩ là nghiệp dư nên bạn cũng không nên hi vọng quá về bức tranh kí họa đẹp sắc sảo. NY là thành phố của cạnh tranh nên hãy cẩn thận với giá cả ở nơi này. Tuy việc vẽ tranh có hơi hướng nghệ thuật một tí, nhưng bạn cũng cẩn thận để không bị hớ. Các nghệ sĩ đường phố này cũng biết cách khiến du khách phải móc hầu bao lắm đấy! Bạn hài lòng khi có một bức ký họa vào khoảng $25, vài phút sau đã chưng hửng vì cách đó vài gian, nó chỉ đáng $15. Một sự cạnh tranh khốc liệt. Ít cạnh tranh hơn là những nghệ sĩ biểu diễn. Ở Việt Nam mình hay gọi họ là Cái Bang, nhưng họ kiếm tiền trên chính tài năng và sức lực của mình bằng việc hát hò hay chơi một nhạc cụ nào đó. Họ thường biểu diễn ở các trạm tàu điện ngầm, và một lần mình gặp một ban nhạc đường phố trước cổng Metropolitan. Những con người này làm đẹp New York hơn, cũng chính họ đã khiến cho NY nao lòng hơn ở số phận của mỗi con người. Người ta vẫn thường nghe thấy những tiếng đàn réo rắt, giọng opera cao vút trong những trạm tàu điện ngầm u ám, ngột ngạt dưới lòng đất. Ít ai để ý, một vài hành khách mệt mỏi ngồi băng ghế chờ chỉ thỉnh thoảng đưa mắt nhìn. Cách đó vài mét bên trên cũng vang lên tiếng đàn, tiếng hát, tiếng người ta tán thưởng.... những âm thanh của ánh sáng
......
3 ngày quả là không đủ để có thể khám phá hết cả một thành phố rộng như NY, nhưng có lẽ mình đã có những ý niệm đầu tiên về thành phố sôi động này. Vẫn mong một ngày có thể quay lại, được đắm mình trong dòng người vội vã, được thấy những ánh đèn lấp lánh, được khám phá thêm những điều mới lạ ở nơi này. Quan trọng nhất là được xem Broadway lần nữa. Hì hì.