Sáng, ăn bữa sáng với sữa đậu nành và bagel xong thì sực nhớ phải copy cái folder vào flash drive để in bài. Mình chỉ tính là lấy xong cái folder rồi đóng máy thôi, ai dè ngồi thấy tiếc, tốn cả thế kỷ mới bật nó lên được mà không check luôn email thì hơi phí. Và sau khi check xong email thì mình nhảy vèo vèo đi xem tin tức thế giới như thế nào mới biết động đất ở Nhật Bản. Những buổi sáng êm ả như hôm nay thường hay có tin giật gân.
Đọc lướt qua vài dòng tin, nhìn mấy bức ảnh lũ lụt, sóng thần ở Nhật thấy ...... thương và sợ. Thương vì hàng trăm, hàng ngàn người mất nhà cửa, gia đình, trong khi mình lại ấm êm ở một nơi nào đó trên quả đất. Sợ vì không biết điều đó sẽ xảy ra với mình vào lúc nào. Tự nhiên nghĩ, không lẽ 2012 thế giới đi vào con đường diệt vong? Năm nay thấy thảm họa tùm lum. Chị nói, vậy đó, nên muốn làm gì thì làm đi, chết rồi khỏi hối tiếc, ai biết ngày mai mình còn sống không. Mình nghĩ, chẹp, cái này nghe hơi hướng "sống gấp sống vội" ghê. Mình chỉ có một mong ước "nhỏ bé" là về nhà trước khi có gì đó xảy ra. Mà không biết cái vùng TX đầy nắng và sa mạc này thì cái gì sẽ được gọi là "thảm họa". Thôi thì, ý mình là cứ bình tĩnh mà sống, kiểu như "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến" vậy đó.
Nói chuyện xa chi cho lo lắng vậy ta. Nói chuyện gần gần thôi nè. Giá dầu chuẩn bị lên nữa nha. Hi vọng là bên DCTA không vì thế mà đòi sv phải trả tiền xe buýt.
Cuộc chiến lớn nhất của loài người là cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm
3 nhận xét:
Vậy về đi ;"P
Sống gấp đi :)) mèn ơi,còn nhiều khoái lạc của cuộc đời mà mình chưa nếm thử nữa.Không lẽ chỉ còn hơn 1 năm rưỡi nữa ư :-s
ừ, t còn chưa trả hết nợ. T thấy Bác Hồ đi bao nhiêu năm mới tìm được đường cứu nước, còn t chỉ còn năm rưỡi tìm đường dzìa nhà. Ông trời thiệt bất công mà. Sinh sớm vài chục năm là tụi mình có thêm thời gian hưởng thụ rồi
Đăng nhận xét