Thứ Hai, 18 tháng 5, 2009

Một năm của tháng 5

Vậy là đã một năm.

Cũng như một năm trước, bây giờ con chữ không còn thuộc về mình nữa.

Một ngày, tôi nhận ra cái nắng bắt đầu ló dạng, và tấm bảng điện tử ngay trạm xe bus bắt đầu chạy chữ thông báo chương trình của lễ tốt nghiệp và prom. Tháng 5.

Đôi lúc tôi tự cười thầm về tháng 5. Đặc biệt nhưng cũng rắc rối lắm thay. Bởi tháng 5 đưa tôi từ hiện thực trở về quá khứ, rồi kéo tôi trở lại hiện thực (có phần cay đắng! ^^). Tháng 5 cho tôi một niềm vui, cũng cho tôi cảm nhận sự cô đơn nhiều hơn. Và cũng chưa bao giờ tôi thấy tháng 5 mới hơn. Tháng 5 luôn cũ kĩ. Với nắng. Với mưa. Với kỉ niệm. Với những cái ôm. Với sự bình yên. Sự ồn ào. Tĩnh. Với cả Friends Forever.

Nói tháng 5 chất chứa những nỗi buồn thì cũng không phải, bởi khi tháng 5 bắt đầu, gió đã lưu lại những nụ cười của lũ học trò mà không cho nó tan vào trong nắng. Nói tháng 5 chỉ có toàn niềm vui cũng trật lất. Bởi một ngày tháng 5 (và những ngày sau nữa), lũ học trò mắt hoe hoe đỏ lần lượt bước ra khỏi cổng trường.

19.5 - Nhiều hơn cả một ngày kỉ niệm
Tôi đã trải qua một ngày 19.5 với nhiều cung bậc cảm xúc. Vui.Nồng nhiệt.Lo lắng.Hân hoan.Luyến tiếc.Hạnh phúc. Những tính từ nhiều hơn tôi có thể kể ra.
Đã cảm thấy bình yên khi có một người ngồi sau xe mình một trưa nắng
Đã mạnh mẽ để nói tin quan trọng
Đã vui khi mua một đống chong chóng tre tại ngã tư.
Bực mình khi cái lũ con trai tổ 2 đến giờ trực mà lèo tèo vài đứa
Bồn chồn khi một người thiếu vắng
Lo lắng khi không biết được mình đã đúng hay sai
Cảm thấy như mình cần một bờ vai (cảm ơn My mập. Hihi)
Đã gạt bỏ tất cả để đứng trên sân khấu với một bộ mặt dày nhất từ trước đến nay, bởi tôi biết luôn có một lực lượng hùng hậu phía sau.
Đã vui khi có người trở về
Không tránh khỏi nghịch ngợm với đống đồ ăn mặc dù rất đói.
Đã hạnh phúc khi vẫn ngồi bên người bạn quen thuộc, rằng tôi nhớ rất nhiều.
Đã nén tiếng khóc của mình khi nhìn khuôn mặt đỏ của Tùng.
Đã siết chặt một bàn tay
Cảm nhận một tình bạn thực sự dưới ánh nến
Và không biết tự bao giờ, tôi khóc. Vào một ngày tháng 5.
Có một bàn tay đặt lên vai. Mạnh mẽ nào.
Những cái ôm. Đầu tiên. Rất nhiều.
Một "Tìm lại" giữa 12h khuya và những chiếc áo xanh lá cây
...........
Cám ơn cuộc đời đã ưu ái cho tôi cơ hội học tại LHP, tại A1. Cám ơn số phận đã để các bạn bước vào cuộc đời tôi và ở lại đó mãi mãi. Cám ơn thầy đã trách móc rất nhẹ nhàng thế.
Cám ơn sự cô đơn một ngày thứ bảy, để tôi biết tôi đã từng rất hạnh phúc vì có các bạn. Cám ơn tôi vì đã không cảm thấy hối hận khi nhìn lại.

Cám ơn tháng 5 vì đã luôn luôn cũ.



Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

"Pa~ và anh~"

Cần phải nói trước rằng, "pa~" và "anh~" ở đây là cùng một người.

Con nhóc là một đứa cực kì tự tin (nếu không muốn nói là hơi bị "chảnh") về bản thân mình. Rời cấp 1, nhóc vào cấp 2, tưởng rằng sẽ làm trùm của cái trường cấp 2 nhỏ xíu như lỗ mũi. Ai dè...... bị thằng nhỏ nẫng tay trên mà cho đến ngày rời khỏi ngôi trường vẫn không trả thù được. Con nhóc tức tối, hằng ngày, vừa ném cặp xuống ghế là bắt đầu nói về (chửi rủa) thằng nhỏ, gán cho thằng nhỏ cái mác "con trai mà như ..... đàn bà" rằng "pa~ thế này, pa~ thế nọ. Trời ơi, con ghét pa~ quá chừng luôn"....... Mà cứ theo lời của cô nhóc thì cả mẹ lẫn chị cứ tưởng là thằng nhỏ bét nhất cũng từa tựa như thằng Nghĩa cùng lớp cô nhóc. Đến một ngày, chị đi học về nghe mẹ tường thuật lại cuộc gặp gỡ giữa mẹ và "pa~" của cô nhỏ mới biết, thằng nhóc cao ráo, mặt mũi sáng sủa, thông minh, hổng có "pa~" tí nào cả, chỉ tại cô nhóc nhà mình "ghen tị" đi nói xấu con người ta vậy đó. Mà cô chị không hiểu tại sao thằng nhỏ tới nhà có một vài lần mà mẹ lại có một mớ thông tin của nhỏ, ba mẹ làm suốt ngày (biết luôn là ở đâu chứ) nên hằng ngày nhỏ phải tự lo cho mình và em, nhưng vẫn đứng nhất lớp (có thể nhất khối), rất hiền và dễ thương.

Cô nhóc chuyển trường. Chị du học. Cô nhóc hết người cặp kè làm gia sư, nên mỗi khi "bí" bài tập cô nhóc lại réo "pa~" qua làm chung, từ anh văn, toán, đến vi tính. Mỗi lần mẹ gọi điện qua mà kể chuyện 2 đứa làm cô chị cười nức nẻ. Nào là chuyện thằng nhỏ qua đánh vật với cái máy vi tính và bài tập excel của cô nhóc nhà mình ra sao, chuyện tụi nó cãi nhau như thế nào, chuyện con nhóc nhà mình nhờ vả thằng nhỏ mà suốt ngày léo nhéo "pa` Đạt thế này nè mẹ ơi". Hôm bữa, chat với chị, cô nhóc tự hào khoe: "anh~ giờ là gia sư của em đó nha, mấy bài khó ma kiu anh~, anh~ qua liền" bị cô chị đốp lại rằng "hết pa~ rồi hả?"- "Á á, pa~ chứ, kiu pa~, pa~ qua liền". :)

Mẹ vẫn thường nói, đúng là tuổi học trò, ngây thơ gì đâu mỗi khi nhắc về thằng nhỏ và cô nhóc. Tụi trẻ bây giờ phát triển nhanh quá, đâu còn cái thời 18, 19 tuổi thích nhau mà chỉ dám liếc trộm thôi. Còn bây giờ, 13,14 tuổi đã có trong tay ít nhất một mối tình. Yêu sớm, yêu vội vàng, yêu "ảo"..... biết bao kiểu yêu mà sao khác với tình yêu của những ngày trước, cũng cùng một chữ "yêu" thôi mà? Mà xét cho cùng thi cũng không phải là lỗi của ai, khi cánh đồng và bầu khí quyển của tụi nhỏ không còn được trong lành nữa. Cả những nhận thức cũng thay đổi xoành xoạch. Báo chí càng ngày càng xuất hiện nhiều những mối tình "mì ăn liền". Đọc rồi cười xòa bỏ qua. Thấy xa lạ quá. Ngỡ mình vẫn còn cái thời "đứng dưới gốc chuối nhìn trộm" thấy cảnh một anh chở theo thằng bạn trên chiếc xe đạp cọc cạch đến cánh đồng chỉ để ném trái ổi mới hái cho cô bạn thân rồi lại hì hục đạp về giữa cái nắng miền Trung gay gắt. Đôi lần tự hỏi, mình lạc hậu rồi chăng? Và sao tôi cứ bám mãi những gì đã quá cũ như vậy? Và có lẽ vậy, nên tôi lại nhìn cô nhóc nhà tôi với cậu bé theo một hướng khác. Hướng từ những ngày xưa.

Để tôi kể bạn nghe đoạn kết của cô nhóc nhà tôi và cậu bé ấy. Rằng một ngày mẹ tôi ngồi tư vấn cho hai đứa về trường cấp ba. Sau đó, tôi được thông báo rằng, hai đứa hẹn gặp nhau ở Lê Hồng Phong.....

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2009

Cỏ

Câu chuyện kể rằng đứa bé trên thế gian cam đảm bước vào rừng sâu, đi mãi đi mãi qua bao thác ghềnh với một trái tim dũng cảm sẽ tìm được loại cỏ bốn lá (four-leaf clover) - loại cỏ sẽ mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi - nụ cười hạnh phúc của trẻ thơ. Khi tìm được ngọn cỏ bốn lá, đứa trẻ sẽ đứng trong gió, đặt ngọn cỏ vào trái tim nồng ấm và hát khúc ca đồng dao. Mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống.

Lá thứ nhất đứa bé thì thầm: đó là niềm hi vọng
Lá thứ hai đứa bé mỉm cười: là niềm tin
Lá thứ ba : là tình yêu
Và lá cuối cùng: là sự may mắn.

Bốn món quà thượng đế ban tặng cho mỗi đứa trẻ khi chúng mới ra đời nhưng để tìm được chúng đứa trẻ ấy phải mãi đi tìm, tìm trong rừng sâu của cuộc đời với trái tim dũng cảm...Truyền thuyết vẫn tiếp tục đến ngày hôm nay, và truyền thuyết mãi là truyền thuyết vì mỗi đứa trẻ sinh ra lớn lên mãi đi tìm công danh và sự nghiệp nên chúng lãng quên con đường tìm đến với ngọn cỏ bốn lá mà thượng đế trao cho. Đến khi chúng vấp ngã, chúng mới nhớ đến khúc đồng dao của ngày xưa. Chúng thẫn thờ và than thở:
“Where is my the four-leaf clover?”
Nhưng đứa trẻ đâu biết thượng đế trên cao đang mỉm cười:
Khi đứa trẻ đau vì vấp ngã, đó là tình yêu
Khi đứa trẻ tin rằng mình không cô độc khi vấp ngã, đó là niềm tin
Khi đứa trẻ nhìn thấy những đứa trẻ khác còn đau khổ hơn mình, đó là sự may mắn
Và khi đứa trẻ nghĩ rằng mình phải đứng dậy là đi tiếp, đó là niềm hi vọng...

Trước nay tôi vẫn nghĩ "cỏ bốn lá", thậm chí là "cỏ ba lá" chỉ có trong truyện hay truyền thuyết. Cho đến một ngày tôi phát hiện ngọn đồi đầy cỏ ba lá khi lui cui ngắt một ngọn "cỏ lông chông" (tạm thời gọi vậy tại vì không biết tên). Và sau đó là một cành cỏ có bốn lá hình trái tim. Cành cỏ đẹp nhưng cành cỏ cũng mạnh mẽ, dẻo dai khi trên xe bus lắc qua lắc lại, cọ chỗ này quẹt chỗ kia và chỉ "trở về với đất mẹ" vì sách vở và laptop.

Tôi ngắm nghía cành cỏ hồi lâu rồi đưa ra kết luận: cỏ ba lá vẫn đẹp hơn. Vì bốn lá chen chúc để đứng trên một mặt phẳng trong lúc phải gắn vào cành. Chẳng phải là mệt mỏi hơn sao? Nhưng không biết truyền thuyết có đúng không, ngày hôm sau, tôi gặp may vì gặp được một bác advisor mà trong lúc nói chuyện với bác tôi lại như được sống trong lòng yêu nước và tự hào của mình ngay đúng ngày 30 tháng 4. Mãnh liệt hơn bao giờ hết, hơn cả khi mỗi 2 tháng 9 những ngày trước tôi cùng dượng coi Bác Hồ đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập. Bác kể về những ngày phản đối chiến tranh tại Việt Nam, rằng có người viết chữ đằng sau ót : No war. Bác hỏi tôi sinh năm bao nhiêu, và khi đã biết rồi bác lại nói, 25 năm sau chiến tranh đấy. Rồi bác chỉ cho tôi xem con chuồn chuồn bằng tre rồi hỏi tôi rằng, cháu biết nó đến từ đâu không, tôi lắc đầu và bác lại bảo, từ tốn và tự hào, trầm mà vang vọng. Từ Việt Nam. Bác cũng là người đầu tiên phát âm họ Nguyễn của tôi chuẩn nhất trong tất cả những người nước ngoài tôi đã từng gặp.

Tôi thích đi bộ vòng lên ngọn đồi mỗi buổi sáng tầm 9h vào những ngày có nắng. Từ cây cầu đá phủ dây thường xuân xanh ngắt đến đỉnh đồi dường như là cả một hành trình đẹp như mơ bởi màu vàng của nắng, mùi thơm của cỏ quyện vào mùi hăng của vỏ cây xù xì và mùi "xanh" tươi mát của lá và cái ấm áp của mùa xuân. Như những ngày còn bé, tôi vẫn thường hít một hơi sâu khi đi thăm ruộng cùng dì, dượng. Những cảm giác của sự tươi mới.

*Dành cho "Tâm iu dấu". Tại vì cành cỏ bốn lá bị dẹp lép rồi không có ép khô được, giờ nó hết thành cỏ 4 lá rồi mà thành 1 viên tròn tròn. Hehe.

*Càng ngày tiếng Việt càng tệ. Từ ngữ biến đâu hết trơn rồi.