Tôi thích những buổi chiều thứ sáu lang thang bên ngoài. Gọi "lang thang" cho sang, chứ thật ra chỉ là đi chậm thật chậm đoạn đường từ trạm xe buýt về nhà. Cũng lạ, khi ở ngoài thì tôi không muốn về nhà, khi đã ở trong nhà rồi thì tôi chẳng muốn đi đâu nữa.
Khi còn ở nhà, mỗi chiều cuối tuần, tôi vẫn thường hay đạp xe từ lớp học thêm về nhà trong bóng chiều nhập nhoạng và thấy nhẹ nhõm. Chiều thứ sáu luôn mang một sắc thái là lạ. Nó giống như cái vươn vai sau một tuần làm việc mệt mỏi vậy, khó xác định là cái vươn vai uể oải hay hứng phấn. Đường phố chợt vắng lặng hơn, lác đác có vài chiếc xe tạt ngang, như một đường gạch ngang mờ nhạt trong bức tranh tĩnh vật. Người ta tự nhủ "Ồ! Cuối cùng cũng hết một tuần!". Người ta cảm thấy mệt mỏi vì những cái đã qua, và vui mừng vì những gì sắp tới. Chiều cuối tuần như một khoảng lặng trong bản nhạc. Hẫng và nhẹ nhàng. Tôi thường mất khá nhiều thời gian cho những dấu lặng trong nhạc bản. Dường như, tôi vẫn chưa học được cách nghỉ một nhịp khi đã đi qua quá nhiều khuông nhạc trầm bổng khác nhau. Đôi khi người ta phải dừng lại một nhịp để đón những giông bão sắp tới.
Một ngày cuối tuần với Sting và jazz cũng không thật tệ. Chỉ là, giọng hát truyền cảm của Sting làm tôi không thể nào tập trung vào bài kiểm tra sắp tới. Thôi kệ.
Thật tốt khi tôi bắt đầu làm chủ cuộc sống của mình, ở một phương diện nào đó, dẫu chưa biết kết quả như thế nào.
Until là bài đầu tiên của Sting tôi nghe. Bài này xuất hiện trong phim Kate & Leopold. Bộ phim khá hay và hài hước.
3 nhận xét:
"khi ở ngoài thì tôi không muốn về nhà, khi đã ở trong nhà rồi thì tôi chẳng muốn đi đâu nữa" t cũg hay như zậy :D nói chug đag ở hiện trạg nào thì tốt nhất cứ ở nguyên đó ko mún bất cứ sự thay đổi nào
nói đúng hơn là vì cái tật lười biếng thôi, T à.
"khi o ngoai thi mun ve nha, ma khi ve nha, lai mun di dau do"
Đăng nhận xét