Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Chuyện

Hình như là đã đúng bốn tháng ngày tôi lên máy bay đến một nơi mới, rộng hơn và cũng đầy thử thách hơn. Bốn tháng để có những trải nghiệm để đời thì có lẽ là hơi quá. Nhưng khi đến một nơi mới và bạn bắt đầu một cuộc sống mới với những thói quen mới, thì bạn sẽ gọi nó là gì?

1. Chuyện nhà ở

Tôi sống ở đây cùng với chị gái. Ngày trước, chị tôi ở Texas, và chỉ mới chuyển sang Maryland từ tháng 5. Tôi qua đây từ giữa tháng 8, bây giờ là tháng 12 và chúng tôi đã 1 lần chuyển nhà vào tháng 9. Trước đó, chúng tôi sống trong 1 townhouse gần trường chung với 2 cô người Ấn. Đó là một ngôi nhà khá vừa vặn với 1 phòng khách, 2 phòng ngủ, 1 phòng tắm và 1 nhà bếp. Hai đứa Việt Nam chúng tôi hay nấu ăn ở nhà vì rẻ hơn một chút và.........ngon hơn (công nhận 2 đứa này tự tin về khả năng nấu nướng ghê gớm). Tuy nhiên, hai cô bạn người Ấn lại không thể chịu được mùi nước mắm nên yêu cầu chúng tôi chuyển đi. Thật ra, chúng tôi còn có 1 sự lựa chọn nữa là sẽ không nấu thức ăn mà dùng nước mắm nữa. Không dùng nước mắm thì chịu sao thấu, thế là chuyển đi. Trong vòng một tuần, hết giờ học rồi cuối tuần, chúng tôi lại lên mạng tìm kiếm nhà mới và đi thăm nhà. 1 tuần sau, chúng tôi dọn tới nhà mới- một căn hộ nhỏ cách trường khoảng 10' đi xe. Tiền thuê nhà hơi mắc hơn so với lúc trước nhưng thoải mái hơn và được nấu nướng đủ kiểu.

Chuyện dọn đồ từ nhà cũ sang nhà mới cũng nhiêu khê. Chúng tôi thuê một xe tải nhỏ của U-haul, nhưng rắc rối ở chỗ U-haul không cung cấp lái xe, thế là phải "mượn" tạm một anh chàng người Kenya vì anh này biết lái xe bỏ số tay. Công việc này tốn của chúng tôi 4 tiếng đồng hồ từ 4 giờ chiều đến 8h tối. May mà có anh chàng người Kenya giúp đỡ. Tối đó, chúng tôi mời anh đi ăn món Việt.

2. Chuyện ăn

Tôi là đứa kén ăn từ lúc còn trong bụng mẹ. Ngày tôi đi mẹ lo nhất về chuyện ăn uống của tôi. Mẹ lo nếu tôi mà dị ứng với một món nào đó chỉ vì nó khó ăn hay mùi của nó không chui lọt lỗ mũi của tôi thì tôi sẽ không ăn đến khi nào đói thiệt đói mới nhấm nháp một chút cho là có. Ở Sài Gòn, ta có thể tìm được nhiều món từ các vùng miền khác, ngon dở đủ cấp độ. Ở Mỹ cũng vậy, món ăn của hầu hết các nước đều có mặt, chỉ là mắc hay rẻ mà thôi. Bình thường, chúng tôi sẽ nấu ăn ở nhà, trừ buổi sáng ăn bánh mì hoặc sandwich hoặc cereal, cuối tuần thì làm món gì đặc biệt hơn. Những khi lười không nấu ăn, chúng tôi ....... đi ăn tiệm. Thống kê lại thì ăn ở các nhà hàng Tàu là nhiều nhất, sau đó là tới các tiệm ăn nhanh (3 lần), 1 lần đi ăn nhà hàng Mễ và 1 lần đi ăn nhà hàng Việt Nam. Nhà hàng Tàu cũng có nhiều dạng:
- Thứ nhất là dạng to-go: ở đây thì thức ăn rẻ, với thực đơn của lunch special thì chỉ cần khoảng $6, một đứa nhỏ như tôi có thể ăn cả ngày. Các nhà hàng kiểu này ít khi có bàn ghế và phục vụ nên chị em tôi vẫn mua thức ăn ở đây và đánh chén tại trường
-Thứ hai là dạng "đàng hoàng": các nhà hàng kiểu này có phục vụ tận bàn, dĩ nhiên là mắc tiền hơn. Kiểu trang trí các nhà hàng kiểu này cũng đẹp hơn, không sơ sài theo dạng "nhà bếp lộ thiên" như các nhà hàng kiểu to-go. Ở đây có phục vụ trà gọi là O-dong (cái này ghi theo phiên âm nên có thể không chính xác). Trà này có vị như Oolong và có hương của bồ kết.
-Thứ ba là dạng buffet: nhiều món và khoảng $10 cho bữa tối, hơn $8 cho bữa trưa. Nhưng chỉ đi ăn buffet khi có dịp thật đặc biệt. Một chiêu khi đi ăn buffet là đi thật đông, ăn xong rồi nói chuyện xôm tụ cho tiêu hóa bớt rồi tiếp tục nói chuyện. Mục đích của việc này là: ăn cho đáng đồng tiền bát gạo. :)
So với món Tàu thì các nhà hàng Việt có hơi mắc hơn chút xíu, các món ăn Hàn là mắc nhất. Mà món Tàu ở đây thì hình như món nào cũng giống món nào, chỉ khác cái tên.
Món Mễ là món khó ăn nhất (đối với tôi). Có lẽ vì tôi không thích vị của ớt xanh (loại ớt bự bự và có mùi hăng), mà hầu như món Mễ nào cũng dùng loại ớt này. Lần đi ăn nhà hàng Mễ ở Ellicott City là một kỉ niệm nhớ đời, bù lại Ellicott City thì đẹp hết chỗ ..... khen. (khen nhiều rồi giờ hổng còn chỗ nữa)
Còn một nơi nữa, đó là các chỗ ăn trong khuôn viên đại học. Những sinh viên nghèo (như tụi tui) hiếm lắm mới ăn ở trường vì thức ăn vừa mắc vừa dở. Tuy nhiên, trong khuôn viên của UMBC có một nơi là Dining hall. Nơi này chỉ có phục vụ bữa tối buffet cho sinh viên, khoảng $8.35. Nơi này khá rộng và yên tĩnh, thức ăn thì Mỹ và Mễ, có tráng miệng và thức uống đủ loại. Thích hợp cho hẹn hò vì đẹp.
Tầng trệt của thư viện mới mở thêm tiệm cafe với tên gọi: Pura-Vida. Đây là một bước tiến có tác dụng ngăn cản những đứa như tôi học bài dưới tầng trệt (tiếc tiền nhưng không thể cưỡng lại mùi hương quyến rũ của cà phê xay, 1 ly coffee ở đây không rẻ đâu).

3. Chuyện học

Chuyện học của tôi thì đơn giản hơn của chị tôi rất nhiều. Giáo viên ở đây nhiệt tình nhưng chỉ ở một số khoa, ngành như Sinh hay các khoa xã hội học, văn học, ngôn ngữ....... Ở UMBC, lúc nào chị tôi cũng than vãn về các giáo sư của khoa Hóa, nào là khó tính và hay bắt bẻ người khác. Đơn cử như thầy Smith. Ông thầy này đẹp mặc dù đã hơn 40 rồi, chưa vợ, lúc nào mặt cũng tươi cười, dạy cũng được, dễ hiểu, nhưng khi đụng chạm đến vấn điểm số là coi như tất cả các đức tính trên dẹp hết nhường chỗ lại cho tính "bảo thủ" (cái này giống tôi). Thầy Smith cũng hay đưa ra các quy định quái đản, ví như working-lunch, vừa ăn trưa vừa làm hay bắt sinh viên làm presentation ngày 19/12, trong khi 18 là chúng được thả về nhà ăn giáng sinh.

Hôm trước, lúc dọn nhà cửa, chị tôi kể một số "giai thoại" về giáo sư bên đó, như ông thầy nào đó bừa bộn đến nỗi ông thầy Smith nhìn cái phòng làm việc của ổng phải kêu lên : Nhìn ông này thì tui cũng tự hào là tui cũng không đến nỗi bừa bộn lắm .....

Nói thế nào đi nữa, học ở nước ngoài vẫn là một áp lực, điểm thật cao nếu không muốn bị "đá" và cũng để kiếm học bổng.

4. Chuyện mặc

Dân tình không quan tâm đến chuyện ăn mặc như thế nào, nhưng trong một số dịp vẫn phải ăn mặc lịch sự. Mùa Halloween là mùa mà đi trong sân trường có thể chiêm ngưỡng nhiều kiểu ăn mặc quái dị nhất, từ phù thủy đến bác sĩ đến ma cà rồng....... Ngày thường, chỉ có các sinh viên của Fine Arts mới ăn mặc hơi quái một chút theo kiểu ngôi sao nhạc rock hay kiểu thời xưa với cà vạt, mũ vành và áo khoác da rộng. Nếu so giữa các nước thì sinh viên Hàn có vẻ "mốt" hơn và thời trang hơn.

5. Chuyện chơi

Chiều thứ sáu, các lớp hầu hết được nghỉ nhường chỗ cho hoạt động ngoại khóa và các câu lạc bộ, nên cũng có thể nói rằng sinh viên ở đây không thiếu chỗ chơi. Mùa lễ lạc, sinh viên đứng ra tổ chức tiệc tùng. Đời sống vui chơi khá đa dạng.

Ngày hôm trước, có 2 sinh viên khoa nhạc, một chơi guitar, một chơi violin đứng bên vệ đường chơi nhạc phục vụ bà con. Chỉ con thiếu cái mũ để đưới đất nữa thôi. Hì. Một số sinh viên (khoảng 1,2 người) đứng lại xem và comment.
.............................................
Thế đó, cuộc sống của học sinh, sinh viên xa nhà còn đủ bộn bề những chuyện khác. Tất cả cũng chỉ là những thử thách để tôi rèn sự dẻo dai và chịu đựng. Không có gì là mãi mãi. Khó khăn rồi cũng qua, mệt mỏi rồi cũng hết. Vinh quang chói lọi phía trước
Sau cơn mơ, một ngày mới lại bắt đầu.

5 nhận xét:

Ken Bui nói...

cố lên muội muội^^

Hồng Hạnh nói...

Bi quay lại blog này muh giờ H mới bít đấy, $___$

Bạch Dương nói...

Uh, Ở đây protect cũng coi như không protect. Đâu có ai lai vãng đâu. Mà vẫn post bài cho mọi người chiêm ngưỡng chơi. Để lâu tiếng Việt mục hết coi như phí 12 năm đèn sách.

Nặc danh nói...

"...tiếng Việt mục hết coi như phí 12 năm đèn sách" ...nói nghe nhột ghê

Nặc danh nói...

Nghe đồn câu đó đâu có đụng chạm ai đâu.
Với lại bữa trước mới dọn dẹp xong, chắc chủ bị dị ứng với....bột gỗ, huh?