Một ngày nọ, tôi bỗng dưng nhận ra rằng ngày mà mọi người nói câu này "Chúc mừng sinh nhật 18 tuổi" cũng là ngày tôi chuẩn bị bước vào năm thứ 19 sống trên đời. Cuối cùng rồi "sinh nhật" được xếp vào "lễ kỉ niệm"- điều mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ hiểu.
Ngày tôi sinh ra, theo mẹ nói, là ngày mưa gió bão bùng. Lúc tôi cất tiếng khóc để bắt đầu nhịp thở đầu tiên cũng là lúc ông trời cất tiếng khóc xuống cái vùng đất miền Trung khô cằn. Tôi tưởng tượng ngày ấy dữ dội thế, mà tôi cứ bình yên dưới vòng tay mẹ. Mười mấy năm sau, tôi bình yên ở một nơi nào đó dưới vòm trời này.
Nếu so sánh cuộc sống là một bức tranh như người ta vẫn nói thì bức tranh của tôi gồm những màu sáng và mềm. Không một bức tranh nào hoàn hảo, bức tranh của tôi có những mảnh ghép bị lệch pha, nhưng nó không xấu. Đôi lúc tôi lại dùng cọ vẽ vào đó những đường nét không theo một qui tắc nào cả thì bức tranh ấy vẫn sáng. Tôi hạnh phúc vì mình được sỡ hữu nó một cách trọn vẹn.
Không quá nhiều biến cố xảy ra dẫu có nhiều lỗi lầm do tôi gây ra. Người khác, và cả tôi chấp nhận nó như một rủi ro trong cuộc sống tất yếu phải có.
Con người tôi mâu thuẫn từ quá khứ đến hiện tại và có lẽ là tương lai. Tôi sống với những thói quen của quá khứ, thích ứng với hiện tại, và tự vấn tương lai.
Tôi nhận được nhiều hơn là mất đi trong suốt 18 năm qua.
Những ngày trước, tôi háo hức được đến sinh nhật mình. Đó là ngày trọng đại duy nhất thuộc về riêng tôi. Khi ấy, mẹ sẽ mua hay chị Thu sẽ làm bánh kem, mẹ sẽ hỏi tôi muốn ăn gì vào ngày ấy, rồi tôi có một bình hoa. Từ chiều tôi sẽ lon ton chạy đi xem bánh của tôi có hình như thế nào, mẹ cắm bao nhiêu bông hoa, năm nay mẹ dùng sáp cây hay sáp bằng số, mẹ nấu món gì. Những năm sau này, khi cuộc sống bộn bề, tôi vẫn nhận được một cái bánh kem, 1 bình hoa và 1 bữa tối thịnh soạn.
Tôi đang ở giao điểm của ngày mới và ngày cũ do lệch múi giờ.
Năm nay chỉ có hai người, không hoa, không có bữa tối thịnh soạn do mẹ nấu, có lẽ sẽ có bánh kem, để giữ lại một chút gì gọi là truyền thống (của tôi). Khi tôi hoàn tất bài viết này như kết thúc bài diễn văn tôi phải nói trong trước lúc thổi nến, tôi sẽ bắt đầu một năm thứ 19 của mình một cách mới mẻ hơn. Tôi vẫn sẽ phết lên bức tranh tôi đang sống những màu mới tươi sáng hơn, để tôi vẫn nói một câu hài lòng với nó và không hối hận vì những gì đã qua.
Cuộc sống vẫn còn tiếp diễn.
Chào đón năm thứ 19 tôi có mặt để khóc cười cùng ông trời.
3 nhận xét:
:D
hôm qua định đợi tới 12:00 Việt Nam để gửi lời chúc cho Dương, ai ngờ Dương đi đâu mất
hey dà
em gái anh đi đâu vậy?
đợi mãi chả thấy onl
chạy qua chạy lại rùi mới thấy em viết cái entry này :-w
:) :) :) :) :) :) :)
18 vui vẻ & 19 hạnh phúc
kaka của muội muội đi ngủ đây :-h
eh, sao 2 nguoi canh hong dung gio gi het tron
Ban nay o tren mang den 12h VN lan muh
Đăng nhận xét