Một bài về âm nhạc nhé!
Khi còn nhỏ nhỏ, có lẽ bài đầu tiên được nghe và học đó là Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ và bài gì của nước ngoài được phổ lời tiếng Việt, đã kiếm tên bài này cả chục năm rồi nhưng vẫn không biết tên. Giảng viên thanh nhạc đầu tiên là.......dượng Cang. Tối nào cũng học hát trên cái võng mắc giữa 2 cây trứng cá. Buổi đầu tiên tiếp xúc với âm nhạc
Cấp 2 thì không quan tâm mấy. Cuộc sống vô vị (nhưng khá êm đềm)
Cấp 3, bắt đầu nhận ra âm nhạc gắn khá nhiều với cuộc sống, đôi khi là "định mệnh". Cứ thế này, mỗi buổi sáng, ngâm nga 1 bài từ toilet tới trường. Một bài bất kì từ 1 giai điệu nào đó nắm bắt được vào buổi sáng. Trong suốt 1 ngày, sẽ có những bản nhạc được tua đi tua lại, tiếp tục ngâm nga(không thuộc lời). Đến tối là nhạc của Kevin Kern cho đến khi đi ngủ. Tháng 10 sẽ là tháng của nhạc giáng sinh.
Trong khoảng thời gian của mình,có những giai điệu vang lên, tìm nó rồi lãng quên . Rất nhiều, đến khi vô tình gặp lại. Đó là cảm giác hạnh phúc.
Những bài nhạc cũ kĩ, chỉ đợi có cơ hội thích hợp lại vang lên, như từ sâu thẳm của tâm hồn. Nhiều cảm xúc, như gặp lại quá khứ, và chỉ vang lên 1 lần như vậy (trong đời).
Như nhạc giáng sinh của tháng 10 không thể có 1 cảm xúc vui vẻ khi nghe vào tháng 12 được. Điều lạ lùng nhưng hình như đó đã là qui luật. Của bản thân. Của cuộc sống. Tất cả chỉ đến 1 lần.
2 nhận xét:
uhm...cái gì cũng chỉ có 1 lần thui....em gái anh xâu xắc quá....:)
uhm...mỗi thứ chỉ đến một lần....em gái anh xâu xắc quá...:)
Đăng nhận xét