Thứ Hai, 16 tháng 5, 2011

19.5

Năm nay LHP tổ chức lễ ra trường sớm nhỉ, hai ngày nữa là chính thức 3 năm trở thành cựu "heo". Những ngày này lại thấy bổi hổi bồi hồi. Mà có lẽ, càng ngày mức độ nhớ nhung giảm dần đi dẫu thỉnh thoảng nhiệt huyết những ngày trước xuất hiện một cách ngắn ngủi, đủ để mình ngơ ngác một hồi rồi thôi.

Thật kì diệu khi có kỷ niệm luôn ở một góc nào đó trong cuộc sống của mình để mỗi khi buồn buồn nhớ nhớ lại lôi ra ngắm nghía, cười khúc khích, và âm thầm khóc. Đã có quá nhiều thứ đến với mình trong ba năm học đó, kiến thức, thầy cô, bạn bè. Ai bảo trường chuyên là học nhiều mà sao cấp 3 lớp mình quậy tưng bừng. Ai bảo ban A là khô khan mà một ngày cô Thúy Hoa đọc cho bài thơ tình đặc sệt mùi Toán hay như một ngày tháng 5 có khối đứa đứng hành lang ngẩn ngơ trước sân trường rợp lá vàng.

Nhớ hoài những chuyện tủn mủn thời cấp 3. Giờ có nhiều thứ thay đổi rồi. Mình không còn thắt bím đi xe đạp rong ruổi tới lớp học nữa. Mình đã học cách chấp nhận những thay đổi trong suy nghĩ của bản thân và của mọi người. Thời gian không đứng yên một chỗ và tất cả đều phải vận động như một quy luật. Mình vui khi mỗi tháng 5 tới mọi người háo hức treo cờ kỉ niệm lễ ra trường, chào mừng đàn "cựu heo" mới. Mình vui vì mỗi tháng 5 về mình có điều gì đó để nhớ nhung.

Cám ơn vì tất cả.

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011

Denton Jazz Festival

Mỗi thể loại nhạc luôn có một trạng thái cảm xúc riêng biệt. Đó là điều tôi quan niệm. Vì thế, tôi không kết mình với một thể loại nhất định. Tôi nghe bluegrass/country vào những ngày hè nóng nực khi những chiếc mũ cao bồi và những thảo nguyên rộng lớn lởn vởn trước mắt cho dù tôi đang ở giữa một đô thị ồn ào. Tôi cần jazz và tiếng trầm bổng của saxophone những đêm sâu và trống rỗng. Rock dành cho những khi bản thân dường như đã mất cân bằng.Tôi nghe pop lúc cảm thấy hời hợt nhất.

Và có những khi, tôi không tìm nổi một bản nhạc để lấp đầy những cảm xúc của mình.