Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Cây dù

Bác Giống là bạn vong niên của mẹ, thân đến nỗi những năm trong trường Y Huế, mỗi tối bác đem cho mẹ cà ri đựng trong cái chén B52 rồi bị đám bạn cùng phòng của mẹ luộc sạch (vì mẹ có thói quen đi ngủ sớm) cho qua đêm khuya dài đằng đẵng với bao bài vở. Thân đến nỗi bác với mẹ bị cặp đôi mặc cho hai người phân trần này nọ, rồi tất cả té ngửa khi mẹ với ba trong khi bác thì cười hề hề.

Bác thích xuống nhà ngoại chơi vì dì cũng như bác. Tếu lâm. Mẹ hiền và ít khi kể chuyện cười, nhưng chuyện ngày trước của lũ nhỏ thì mẹ nhớ đến từng chi tiết. Còn dì thì ngược lại, lúc nào dì cũng có thể đùa giỡn được, phải nói là dì thông minh, nói móc, nói lái, nói xuôi, nói ngược, chơi chữ dì không thiếu. Nên dì hay bị lũ bạn của mẹ bao vây vì như mẹ nói "cái lũ ấy cũng táu không kém". Tôi thì giống mẹ, nhưng được cái nghe dì nói thì lúc nào cũng hiểu mà cười hăng hắc trong khi mọi người chẳng hiểu gì cả cho đến khi dì giải thích rõ ràng. Cái này dân gian gọi là ở lâu thì bén hơi.

Bác làm trưởng trạm mắt quê tôi. Cái trạm mắt ấy không có tiếng tăm gì, và cũng ít người lui tới. Nhớ có lần tôi bị viêm kết mạc, mẹ dẫn tới trạm của bác khám. Bác khám rồi cho thuốc mà không lấy tiền, trước khi uống, bác còn dọa, uống cẩn thận, viên thuốc đó 200 ngàn đó con. Tỉnh khô như viên thuốc đó 200 ngàn thiệt.

Ba với mẹ không hòa hợp. Tôi biết và chấp nhận. Dù đối với người ngoài, những đứa con nên làm nhiệm vụ trung gian tựa như chất keo dính gắn kết nó lại. Nhưng mà, khi một chiếc li đựng đầy nước đã vỡ, dù có dùng loại keo nào thì cuối cùng vẫn là một chiếc li không-lành-lặn và nếu có đầy nước thì theo thời gian nó sẽ men theo những đường vỡ rỉ ra ngoài. Cuối cùng vẫn là một chiếc li rỗng-không-lành-lặn.

Bác Giống bị tôi liệt vào "người ngoài" dù bác chưa một lần lên tiếng gợi ý hay thúc ép hay thậm chí đề cập về ba mẹ tôi với tôi. Bác chỉ có một câu chuyện
Ngày trước, cái ngày nghèo xác nghèo xơ, 2 đứa bây (tức ba mẹ tôi) cãi nhau là tao đi bán cây dù dẫn tụi bây đi uống cà phê, phân tích này nọ cho tụi bây, để tụi bây làm lành với nhau. Bây giờ tao cũng khá giả, bán bao nhiêu cây dù cũng được, để tụi bây làm lành với nhau........
Dẫu biết là bất khả, nhưng vẫn cảm thấy nghẹn đắng.

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

À ơi....

Mình hay dùng ngôn từ một cách tùy tiện. Đôi lúc mình cũng có làm cho chúng bóng bẩy, nhưng nói chung là mình hiếm khi điều khiển nó theo ý mình, nhất là khi mình "cố ý" viết về những "tình yêu" của đời mình. Như gia đình mình, hay như A1 chẳng hạn. Ngôn từ của mình bỗng dưng méo mó một cách tội nghiệp.

Hôm qua thôi, mình nghe được tin "sét đánh". Mình được làm nhân vật chính trong bài làm văn của Ụt ịt. Thật là vinh hạnh cho mình. Lại còn được nâng lên bậc "nhà giáo tại gia". Mình chưa bao giờ tự tin với cương vị đó cả. Cũng là một truyền nhân của "lão sư" Quý ròm đây. Tuy nhiên, điều mình suy nghĩ là trước nay mình chưa hề viết về gia đình mình, thậm chí đôi lúc còn lầm lỗi, gây ra rắc rối nữa. Mình không có can đảm đặt bút xuống để viết một cái gì đó về họ, 1 tùy bút chẳng hạn. Có lẽ mình đã quá thờ ơ để nhận ra điều đó.

Hình như những ngày mình có bé, mình là một đứa trẻ khác. Bộc trực hơn và cũng đầy yêu thương hơn, và mình giữ gìn những tình cảm ấy tốt hơn.

Mình nhớ trong một tiết Văn, cô Hiền yêu cầu "hát ru" gì đó. Lúc cô yêu cầu, mình đã nghĩ về những bản hát ru ngày xưa mình được nghe từ dượng, có lẽ đó không phải là những bài hát ru cô mong muốn. Tuy nhiên, đối với mình, chúng là những bản hát ru thực sự mặc dù nó không có sự mượt mà và trau chuốt kiểu như "À ơi......", nó có sự mạnh mẽ và vui vẻ của một người lính cùng với tình thương vô bờ bến. Mình đã ngủ trên những lời hát ru của người lính suốt những năm ấu thơ. Ông ngoại thì hay hát cải lương để ru Ụt ịt. Nhưng ông không dạy mình hát cải lương. Quay lại với người lính của mình, có những câu hát đi theo mình suốt cuộc đời:
Tò te, cây me đánh đu
Trực thăng nhảy dù
Ba lô bắn súng
Chết cha, con ma nào đây
Làm tao hết hồn
Thằn lằn cụt đuôi
Ai nuôi mày sống...

Kể từ khi mình lớn lên và bắt đầu hành trình viết tên mình vào cuộc đời này, dường như mình đã bỏ quên rất nhiều. Bỏ quên những lời ru. Đến khi những đứa trẻ xuất hiện. Và những lời ru bắt đầu:

À ơi ru ơi á ời ru
Mẹ thương có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng
Mấy nắng sớm chiều mưa ròng
Chín tháng so chín năm
Gian khó tính khôn cùng
À ơi ru ơi á ời ru.
..............

Cũng là sự bắt đầu trỗi dậy của đứa trẻ con ngày xưa. Không khóc, nhưng thinh lặng nghe những lời ru nồng nàn ấy qua bức tường. Có ngờ đâu, đến một ngày giữa mình và tuổi thơ lại cách nhau một bức tường gạch sừng sững. Có ngờ đâu ....... có những ngày mình chỉ bước qua giấc mơ để chạm vào nó (sáng dậy đầu óc bưng bưng toàn à ơi....).

Nói đúng ra, mình là một kẻ may mắn trong những kẻ may mắn của cuộc đời này. Mình may mắn có một đại gia đình lúc nào cũng vui vẻ, mình may mắn có những người lúc nào cũng sẵn sàng ở bên mình mỗi khi mình vấp ngã, và mình may mắn có những người lúc nào cũng đem lại cho mình nhiều sự thử thách. Mình nên cảm ơn cuộc đời đã ưu ái mình đến vậy dù đôi lúc nó mang đến cho mình những cơn ác mộng kéo dài. Cám ơn cuộc đời!

P.S: Đôi lúc mình hơi điên, bài viết này có vẻ không bình thường lắm. Mình sẽ cố học hỏi mà tu sửa lại.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Tháng 3

Tuần đầu tiên của tháng 3 như nàng tiểu thư kiêu kì. Tuyết ầm ầm rồi nắng lại ào ào.

Và.......hôm nay là một ngày nắng dễ chịu. Hôm nay là thứ bảy, 7/3. Phải khá lâu rồi mới thấy cái ấm áp của mặt trời thay vì cái lạnh buốt da của mùa đông. Có phải vì hôm nay mà ai cũng trông có vẻ háo hức cho một cuối tuần ?

Thảm cỏ giữa giao lộ rực những bông hồng. Một người bắc ghế ngồi cạnh dàn hoa- người sở hữu chúng. Trông ông rất thanh thản với cuốn sách trên tay và chiếc ghế gỗ nâu bạc. Một nốt lặng giữa những dòng xe vun vút.

Cậu sinh viên ôm cây đàn guitar thùng, vừa đi, vừa đàn, vừa hát như một chàng lãng du. Êm ả, chầm chậm trôi. Những nốt nhạc bay lên rồi hạ xuống vây quanh lấy con người. Ngày thật mềm cho những lo toan

Đôi tình nhân bình yên bên nhau cạnh hồ nước. Trong vắt.

Con sóc nhỏ đùa giỡn như trẻ thơ. Đôi mắt to tròn ngộ nghĩnh trước thế giới rộng lớn, đôi bàn chân bé xíu chạm đất, cái đuôi cong dài mập mạp khiến người ta chỉ muốn nhìn và yêu.

Ngày mai, mong trời sẽ như thế này để "cô tiểu thư kiêu kì" ấy sẽ kết thúc bản hợp xướng bằng vũ khúc của hoa và tình yêu. Cho mẹ, cho chị, cho em, cho những người là phụ nữ, cho những người yêu họ, và cả cho cô- nàng tiểu thư kiêu kì.

7.3

P.S: Hôm qua để quên cái hộp đựng cơm trưa, hôm nay mất rồi. Huhu....

P.S2: Đã tìm được lunchbox. Hehe, nhớ nhầm chỗ để