Bác thích xuống nhà ngoại chơi vì dì cũng như bác. Tếu lâm. Mẹ hiền và ít khi kể chuyện cười, nhưng chuyện ngày trước của lũ nhỏ thì mẹ nhớ đến từng chi tiết. Còn dì thì ngược lại, lúc nào dì cũng có thể đùa giỡn được, phải nói là dì thông minh, nói móc, nói lái, nói xuôi, nói ngược, chơi chữ dì không thiếu. Nên dì hay bị lũ bạn của mẹ bao vây vì như mẹ nói "cái lũ ấy cũng táu không kém". Tôi thì giống mẹ, nhưng được cái nghe dì nói thì lúc nào cũng hiểu mà cười hăng hắc trong khi mọi người chẳng hiểu gì cả cho đến khi dì giải thích rõ ràng. Cái này dân gian gọi là ở lâu thì bén hơi.
Bác làm trưởng trạm mắt quê tôi. Cái trạm mắt ấy không có tiếng tăm gì, và cũng ít người lui tới. Nhớ có lần tôi bị viêm kết mạc, mẹ dẫn tới trạm của bác khám. Bác khám rồi cho thuốc mà không lấy tiền, trước khi uống, bác còn dọa, uống cẩn thận, viên thuốc đó 200 ngàn đó con. Tỉnh khô như viên thuốc đó 200 ngàn thiệt.
Ba với mẹ không hòa hợp. Tôi biết và chấp nhận. Dù đối với người ngoài, những đứa con nên làm nhiệm vụ trung gian tựa như chất keo dính gắn kết nó lại. Nhưng mà, khi một chiếc li đựng đầy nước đã vỡ, dù có dùng loại keo nào thì cuối cùng vẫn là một chiếc li không-lành-lặn và nếu có đầy nước thì theo thời gian nó sẽ men theo những đường vỡ rỉ ra ngoài. Cuối cùng vẫn là một chiếc li rỗng-không-lành-lặn.
Bác Giống bị tôi liệt vào "người ngoài" dù bác chưa một lần lên tiếng gợi ý hay thúc ép hay thậm chí đề cập về ba mẹ tôi với tôi. Bác chỉ có một câu chuyện
Ngày trước, cái ngày nghèo xác nghèo xơ, 2 đứa bây (tức ba mẹ tôi) cãi nhau là tao đi bán cây dù dẫn tụi bây đi uống cà phê, phân tích này nọ cho tụi bây, để tụi bây làm lành với nhau. Bây giờ tao cũng khá giả, bán bao nhiêu cây dù cũng được, để tụi bây làm lành với nhau........Dẫu biết là bất khả, nhưng vẫn cảm thấy nghẹn đắng.