Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

Những chuyến đi

Người ta nói (ai nói?!) "đi một đàng học sàng khôn". "Sàng khôn" bao lớn thì tôi không biết, nhưng đi để thấy cuộc sống đẹp, cả con người cũng đẹp, mặc dù trên thế giới này có thể có tồn tại 2 loại người, tốt và xấu. Những chuyến đi là những trải nghiệm và cảm xúc khác nhau. Cách lưu giữ tốt nhất là "hãy nhìn và khắc ghi trong bản thân mình" (câu này ai nói vậy ta?!).
Có những chuyến đi khiến ta thanh thản. Và giữa một chừng mực nào đó, cái hạt bụi trong mắt ta cũng tự nhiên mà biến mất như chưa bao giờ tồn tại, trả lại cho ta một con mắt sáng, và nụ cười hiền.


Có những chuyến đi để thấy cảm thấy cuộc sống này mênh mông và không dữ dội như mình tưởng. Đâu đó vẫn ẩn hiện những con người lam lũ, chân chất. Những đứa trẻ hồn hậu vui đùa. Hít một hơi sâu và thấy ta đang được trả về tuổi thơ.




Có những hành trình dài để được lớn lên. Không ai chọn cho mình một nơi hay một cách nào đó để sinh ra, nhưng ta có thể chọn cho mình một cách để sống và yêu trọn vẹn.


Và hơn cả những chuyến đi là những cuộc trở về. Để thấy ta hạnh phúc vì có một nơi nào đó chờ ta, một ai đó mong ngóng ta từng cây số trên đường. Nếu ta bắt đầu cảm thấy lạnh thì , trở về để được sưởi ấm và bắt đầu cho cuộc hành trình mới



11.2


Bonus:

Người tôi yêu đấy!





















Thứ Hai, 9 tháng 2, 2009

Tình Yêu

Hôm nay là ngày 9, tháng 2.

Sáng nay đi ngang qua hiệu sách nhỏ thấy người ta trang hoàng gấu bông ôm trái tim ở cửa kiếng mới biết gần ngày lễ Valentine.

Nếu là ở Việt Nam thì ắt hẳn tôi đã nhận ra ngày lễ này sớm hơn.

Tôi vẫn có thói quen hưởng thụ ngày lễ của các cặp tình nhân theo cách "độc thân" của mình, chỉ là nhìn những người khác vui vẻ trao cho nhau những món quà lớn nhỏ khác nhau. Điều muốn nhìn thấy vào mỗi sáng Valentine là cái chợ hoa ngay chỗ trường học, tự phát nhưng không xô bồ (mấy cảnh mời mọc diễn ra mới khiến nó trở nên xô bồ). Mà toàn là hoa hồng nhé. Từ hơi hồng hồng đến đỏ thắm. Tiếp theo là cái ..... sọt rác lớp học. Ở đó, tôi có thể thấy những hộp Yomost cách điệu bị uống hết sữa nằm như phơi cái nắng hồng ngày Valentine hay hộp chocolate đỏ đỏ nâu nâu bị bóc hết phần ruột. Tôi có thể thấy thùng rác hôm ấy hồng hơn ngày thường bởi những thứ đó, và tôi biết Tình yêu tồn tại. Ít ra, nó tồn tại trong chính lớp học của tôi, giữa tôi với các bạn tôi, giữa các bạn tôi với nhau. Sẽ là hụt hẫng nếu một năm nào đó vào ngày này cái sọt rác lại trắng đầy những giấy thay vì là hộp Yomost hồng chóe hay hộp chocolate.

Ôi, cũng có thể nói tình yêu đầu đời của tôi là ..... lớp tôi đấy ạ! Yêu đến nỗi có những lúc tôi chẳng tìm ra từ ngữ nào để diễn tả nó cho trọn vẹn.

Những ngày thu, khi trời sẫm màu, tôi và chị hay mở "Tình yêu" của Lê Minh-Phương Uyên lên nghe, chẳng qua để cho những ngày cuối thu đầu đông bớt vẻ u ám và nặng nề. Bài hát là cái nhìn lạc quan về chữ Yêu. Người ta cần yêu ai đó và được ai đó yêu. Thường thì 2 cái này ít đi với nhau. Tôi cũng được chúc hay khuyên: Yêu đi!, nhưng làm sao được khi nó thực sự chưa đến nhỉ?

Tôi cảm phục những tình yêu sâu sắc và trong sáng trong Tự lực văn đoàn, vì đây là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với "Tình yêu". Dĩ nhiên, cái khái niệm hay những quan niệm về Tình Yêu của tôi cũng một phần nào đó dựa vào cuốn sách này. Chỉ là một vấn đề tôi không thích gọi "Tình Yêu" là "Ái Tình" như các ông nhà văn trong cuốn sách ấy.

Có một điều lạ là, những ngày valentine báo chí hay viết bài tâm sự của những người độc thân, mỗi năm thì chú ý nhiều hơn một chút. Có lẽ số người độc thân càng ngày càng vơi đi do tốc độ phát triển của nhiều phương tiện liên lạc khác. Tuy nhiên, dịp Valentine vẫn muốn dạo quanh phố phường nghe người ta mời mọc mua hoa hồng tặng "người yêu" (nếu mua thì bao nhiêu cho đủ?!), thấy người ta có đôi có cặp, mình cũng không hổ thẹn vì một mình có cái thú của một mình (nếu bạn đủ lãng mạn như tôi), tối tối nghe phát thanh viên rỉ rả những lời tâm sự của đôi lứa yêu nhau qua Radio bằng cái giọng ngọt như mía lùi, rồi trước khi ngủ thì chúc cho cuộc sống luôn tươi đẹp vầ hi vọng ngoài kia không có anh nào quên mua quà/hoa tặng cho người yêu của mình.

Ôi, một bài lan man không chủ đích. Nhưng, như Lê Minh và Phương Uyên vẫn hay gào: "Vậy yêu đi thôi".

Yêu đi thôi!

9.2
(Những bài viết không chất lượng vì không có kinh nghiệm)