Đường phố Sài Gòn ......... nguồn cảm hứng bất tận cho báo chí cả về mặt tiêu cực lẫn tích cực
Đường phố Sài Gòn ......... nơi bao hỉ, nộ, ái, ố của người dân thành phố đi qua, kiểu như ở chỗ này một hộp sữa tử nạn vì cái ổ gà, con đường kia toàn quán nhậu đèn đóm sáng trưng, góc phố nọ ......
Đường phố Sài Gòn gắn với cuộc sống người Sài Gòn như hơi thở. Hằng ngày không một lần ra đường thì cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Âu cũng chỉ ra ngoài để gặp người cho cuộc đời đỡ buồn tẻ. Mà cái chuyện Sài Gòn khói bụi, ồn ào thì chẳng phải chuyện mới mẻ gì. Than thở đấy rồi lại nhớ đấy.
Đường phố Sài Gòn chứng kiến bao cuộc sống qua mảnh nhựa đường. Một cô buôn gánh bán bưng, một cô bán vé số, một đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, những tay giang hồ ........ Người ta vẫn nói cuộc sống lề đường tuy có khắc nghiệt mà đôi lúc vẫn thấm đượm tình người.
Vẫn hay nói về Đường phố Sài Gòn với những ngả đường mà không nói ai cũng biết là đẹp. Nguyễn Huệ đầy hoa ngày tết cổ truyền, Lê Lợi rực rỡ ngày Giáng Sinh, Đông Khởi lặng im cổ kính tự bao đời, Lê Duẩn xanh mát mắt........
Và nhớ đến Đường phố Sài Gòn, người ta vẫn hay nhớ đến cái kiến trúc pha trộn Đông-Tây, cổ kim mà Sài Gòn mang trong mình. Nhà thờ Đức Bà uy nghiêm cạnh Bưu điện Thành Phố ngả màu hằng ngày vẫn nhộn nhịp người ra vào. Đằng sau là Diamond plaza sang trọng, hiện đại cùng với khoảng xanh đầy sức sống của công viên 30/4. Trong cái nhịp sống hối hả ngay vòng xoay của cuộc sống vẫn còn phảng phất chút bụi của thời gian. Vàng, cũ, nhưng chưa bao giờ mất đi vẻ đẹp. Cho nên mới có chuyện người ta vẫn có thể tìm thấy một mảnh ghép gọi là "bình yên" giữa những mảnh ghép chồng chéo lên nhau, phủ lấp nhau.
Cho đến giờ vẫn chưa có một tiêu chí hay một cuộc bình chọn cho "Con đường đẹp nhất Sài Gòn". Phải chăng bởi con đường đẹp nhất nằm trong tâm khảm mỗi người với cả một miền kí ức nó mang theo, bởi con đường nào cũng đã một lần từng đẹp.
Con đường nào cũng hữu hạn. Nhưng tại cái hữu hạn luôn mở ra một con đường mới. Cứ thế mà những con đường cứ nối tiếp nhau, kéo dài đến vô tận.
Tạm khép bài này bằng hai câu thơ của Nguyễn Nhật Ánh:
Giao lộ của những tình cờ
Những cuộc đời va quẹt lẫn nhau.
14-12