Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Những cung đường Sài Gòn

*This post responds to "Con đường tình ta đi" (Xuân Hằng) and "Entry for November 25,2008" (Tuấn Ky).


Đường phố Sài Gòn ......... nguồn cảm hứng bất tận cho báo chí cả về mặt tiêu cực lẫn tích cực

Đường phố Sài Gòn ......... nơi bao hỉ, nộ, ái, ố của người dân thành phố đi qua, kiểu như ở chỗ này một hộp sữa tử nạn vì cái ổ gà, con đường kia toàn quán nhậu đèn đóm sáng trưng, góc phố nọ ......

Đường phố Sài Gòn gắn với cuộc sống người Sài Gòn như hơi thở. Hằng ngày không một lần ra đường thì cảm thấy bứt rứt, khó chịu. Âu cũng chỉ ra ngoài để gặp người cho cuộc đời đỡ buồn tẻ. Mà cái chuyện Sài Gòn khói bụi, ồn ào thì chẳng phải chuyện mới mẻ gì. Than thở đấy rồi lại nhớ đấy.

Đường phố Sài Gòn chứng kiến bao cuộc sống qua mảnh nhựa đường. Một cô buôn gánh bán bưng, một cô bán vé số, một đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, những tay giang hồ ........ Người ta vẫn nói cuộc sống lề đường tuy có khắc nghiệt mà đôi lúc vẫn thấm đượm tình người.

Vẫn hay nói về Đường phố Sài Gòn với những ngả đường mà không nói ai cũng biết là đẹp. Nguyễn Huệ đầy hoa ngày tết cổ truyền, Lê Lợi rực rỡ ngày Giáng Sinh, Đông Khởi lặng im cổ kính tự bao đời, Lê Duẩn xanh mát mắt........

Và nhớ đến Đường phố Sài Gòn, người ta vẫn hay nhớ đến cái kiến trúc pha trộn Đông-Tây, cổ kim mà Sài Gòn mang trong mình. Nhà thờ Đức Bà uy nghiêm cạnh Bưu điện Thành Phố ngả màu hằng ngày vẫn nhộn nhịp người ra vào. Đằng sau là Diamond plaza sang trọng, hiện đại cùng với khoảng xanh đầy sức sống của công viên 30/4. Trong cái nhịp sống hối hả ngay vòng xoay của cuộc sống vẫn còn phảng phất chút bụi của thời gian. Vàng, cũ, nhưng chưa bao giờ mất đi vẻ đẹp. Cho nên mới có chuyện người ta vẫn có thể tìm thấy một mảnh ghép gọi là "bình yên" giữa những mảnh ghép chồng chéo lên nhau, phủ lấp nhau.

Cho đến giờ vẫn chưa có một tiêu chí hay một cuộc bình chọn cho "Con đường đẹp nhất Sài Gòn". Phải chăng bởi con đường đẹp nhất nằm trong tâm khảm mỗi người với cả một miền kí ức nó mang theo, bởi con đường nào cũng đã một lần từng đẹp.

Con đường nào cũng hữu hạn. Nhưng tại cái hữu hạn luôn mở ra một con đường mới. Cứ thế mà những con đường cứ nối tiếp nhau, kéo dài đến vô tận.

Tạm khép bài này bằng hai câu thơ của Nguyễn Nhật Ánh:
Giao lộ của những tình cờ
Những cuộc đời va quẹt lẫn nhau.
14-12

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Chuyện

Hình như là đã đúng bốn tháng ngày tôi lên máy bay đến một nơi mới, rộng hơn và cũng đầy thử thách hơn. Bốn tháng để có những trải nghiệm để đời thì có lẽ là hơi quá. Nhưng khi đến một nơi mới và bạn bắt đầu một cuộc sống mới với những thói quen mới, thì bạn sẽ gọi nó là gì?

1. Chuyện nhà ở

Tôi sống ở đây cùng với chị gái. Ngày trước, chị tôi ở Texas, và chỉ mới chuyển sang Maryland từ tháng 5. Tôi qua đây từ giữa tháng 8, bây giờ là tháng 12 và chúng tôi đã 1 lần chuyển nhà vào tháng 9. Trước đó, chúng tôi sống trong 1 townhouse gần trường chung với 2 cô người Ấn. Đó là một ngôi nhà khá vừa vặn với 1 phòng khách, 2 phòng ngủ, 1 phòng tắm và 1 nhà bếp. Hai đứa Việt Nam chúng tôi hay nấu ăn ở nhà vì rẻ hơn một chút và.........ngon hơn (công nhận 2 đứa này tự tin về khả năng nấu nướng ghê gớm). Tuy nhiên, hai cô bạn người Ấn lại không thể chịu được mùi nước mắm nên yêu cầu chúng tôi chuyển đi. Thật ra, chúng tôi còn có 1 sự lựa chọn nữa là sẽ không nấu thức ăn mà dùng nước mắm nữa. Không dùng nước mắm thì chịu sao thấu, thế là chuyển đi. Trong vòng một tuần, hết giờ học rồi cuối tuần, chúng tôi lại lên mạng tìm kiếm nhà mới và đi thăm nhà. 1 tuần sau, chúng tôi dọn tới nhà mới- một căn hộ nhỏ cách trường khoảng 10' đi xe. Tiền thuê nhà hơi mắc hơn so với lúc trước nhưng thoải mái hơn và được nấu nướng đủ kiểu.

Chuyện dọn đồ từ nhà cũ sang nhà mới cũng nhiêu khê. Chúng tôi thuê một xe tải nhỏ của U-haul, nhưng rắc rối ở chỗ U-haul không cung cấp lái xe, thế là phải "mượn" tạm một anh chàng người Kenya vì anh này biết lái xe bỏ số tay. Công việc này tốn của chúng tôi 4 tiếng đồng hồ từ 4 giờ chiều đến 8h tối. May mà có anh chàng người Kenya giúp đỡ. Tối đó, chúng tôi mời anh đi ăn món Việt.

2. Chuyện ăn

Tôi là đứa kén ăn từ lúc còn trong bụng mẹ. Ngày tôi đi mẹ lo nhất về chuyện ăn uống của tôi. Mẹ lo nếu tôi mà dị ứng với một món nào đó chỉ vì nó khó ăn hay mùi của nó không chui lọt lỗ mũi của tôi thì tôi sẽ không ăn đến khi nào đói thiệt đói mới nhấm nháp một chút cho là có. Ở Sài Gòn, ta có thể tìm được nhiều món từ các vùng miền khác, ngon dở đủ cấp độ. Ở Mỹ cũng vậy, món ăn của hầu hết các nước đều có mặt, chỉ là mắc hay rẻ mà thôi. Bình thường, chúng tôi sẽ nấu ăn ở nhà, trừ buổi sáng ăn bánh mì hoặc sandwich hoặc cereal, cuối tuần thì làm món gì đặc biệt hơn. Những khi lười không nấu ăn, chúng tôi ....... đi ăn tiệm. Thống kê lại thì ăn ở các nhà hàng Tàu là nhiều nhất, sau đó là tới các tiệm ăn nhanh (3 lần), 1 lần đi ăn nhà hàng Mễ và 1 lần đi ăn nhà hàng Việt Nam. Nhà hàng Tàu cũng có nhiều dạng:
- Thứ nhất là dạng to-go: ở đây thì thức ăn rẻ, với thực đơn của lunch special thì chỉ cần khoảng $6, một đứa nhỏ như tôi có thể ăn cả ngày. Các nhà hàng kiểu này ít khi có bàn ghế và phục vụ nên chị em tôi vẫn mua thức ăn ở đây và đánh chén tại trường
-Thứ hai là dạng "đàng hoàng": các nhà hàng kiểu này có phục vụ tận bàn, dĩ nhiên là mắc tiền hơn. Kiểu trang trí các nhà hàng kiểu này cũng đẹp hơn, không sơ sài theo dạng "nhà bếp lộ thiên" như các nhà hàng kiểu to-go. Ở đây có phục vụ trà gọi là O-dong (cái này ghi theo phiên âm nên có thể không chính xác). Trà này có vị như Oolong và có hương của bồ kết.
-Thứ ba là dạng buffet: nhiều món và khoảng $10 cho bữa tối, hơn $8 cho bữa trưa. Nhưng chỉ đi ăn buffet khi có dịp thật đặc biệt. Một chiêu khi đi ăn buffet là đi thật đông, ăn xong rồi nói chuyện xôm tụ cho tiêu hóa bớt rồi tiếp tục nói chuyện. Mục đích của việc này là: ăn cho đáng đồng tiền bát gạo. :)
So với món Tàu thì các nhà hàng Việt có hơi mắc hơn chút xíu, các món ăn Hàn là mắc nhất. Mà món Tàu ở đây thì hình như món nào cũng giống món nào, chỉ khác cái tên.
Món Mễ là món khó ăn nhất (đối với tôi). Có lẽ vì tôi không thích vị của ớt xanh (loại ớt bự bự và có mùi hăng), mà hầu như món Mễ nào cũng dùng loại ớt này. Lần đi ăn nhà hàng Mễ ở Ellicott City là một kỉ niệm nhớ đời, bù lại Ellicott City thì đẹp hết chỗ ..... khen. (khen nhiều rồi giờ hổng còn chỗ nữa)
Còn một nơi nữa, đó là các chỗ ăn trong khuôn viên đại học. Những sinh viên nghèo (như tụi tui) hiếm lắm mới ăn ở trường vì thức ăn vừa mắc vừa dở. Tuy nhiên, trong khuôn viên của UMBC có một nơi là Dining hall. Nơi này chỉ có phục vụ bữa tối buffet cho sinh viên, khoảng $8.35. Nơi này khá rộng và yên tĩnh, thức ăn thì Mỹ và Mễ, có tráng miệng và thức uống đủ loại. Thích hợp cho hẹn hò vì đẹp.
Tầng trệt của thư viện mới mở thêm tiệm cafe với tên gọi: Pura-Vida. Đây là một bước tiến có tác dụng ngăn cản những đứa như tôi học bài dưới tầng trệt (tiếc tiền nhưng không thể cưỡng lại mùi hương quyến rũ của cà phê xay, 1 ly coffee ở đây không rẻ đâu).

3. Chuyện học

Chuyện học của tôi thì đơn giản hơn của chị tôi rất nhiều. Giáo viên ở đây nhiệt tình nhưng chỉ ở một số khoa, ngành như Sinh hay các khoa xã hội học, văn học, ngôn ngữ....... Ở UMBC, lúc nào chị tôi cũng than vãn về các giáo sư của khoa Hóa, nào là khó tính và hay bắt bẻ người khác. Đơn cử như thầy Smith. Ông thầy này đẹp mặc dù đã hơn 40 rồi, chưa vợ, lúc nào mặt cũng tươi cười, dạy cũng được, dễ hiểu, nhưng khi đụng chạm đến vấn điểm số là coi như tất cả các đức tính trên dẹp hết nhường chỗ lại cho tính "bảo thủ" (cái này giống tôi). Thầy Smith cũng hay đưa ra các quy định quái đản, ví như working-lunch, vừa ăn trưa vừa làm hay bắt sinh viên làm presentation ngày 19/12, trong khi 18 là chúng được thả về nhà ăn giáng sinh.

Hôm trước, lúc dọn nhà cửa, chị tôi kể một số "giai thoại" về giáo sư bên đó, như ông thầy nào đó bừa bộn đến nỗi ông thầy Smith nhìn cái phòng làm việc của ổng phải kêu lên : Nhìn ông này thì tui cũng tự hào là tui cũng không đến nỗi bừa bộn lắm .....

Nói thế nào đi nữa, học ở nước ngoài vẫn là một áp lực, điểm thật cao nếu không muốn bị "đá" và cũng để kiếm học bổng.

4. Chuyện mặc

Dân tình không quan tâm đến chuyện ăn mặc như thế nào, nhưng trong một số dịp vẫn phải ăn mặc lịch sự. Mùa Halloween là mùa mà đi trong sân trường có thể chiêm ngưỡng nhiều kiểu ăn mặc quái dị nhất, từ phù thủy đến bác sĩ đến ma cà rồng....... Ngày thường, chỉ có các sinh viên của Fine Arts mới ăn mặc hơi quái một chút theo kiểu ngôi sao nhạc rock hay kiểu thời xưa với cà vạt, mũ vành và áo khoác da rộng. Nếu so giữa các nước thì sinh viên Hàn có vẻ "mốt" hơn và thời trang hơn.

5. Chuyện chơi

Chiều thứ sáu, các lớp hầu hết được nghỉ nhường chỗ cho hoạt động ngoại khóa và các câu lạc bộ, nên cũng có thể nói rằng sinh viên ở đây không thiếu chỗ chơi. Mùa lễ lạc, sinh viên đứng ra tổ chức tiệc tùng. Đời sống vui chơi khá đa dạng.

Ngày hôm trước, có 2 sinh viên khoa nhạc, một chơi guitar, một chơi violin đứng bên vệ đường chơi nhạc phục vụ bà con. Chỉ con thiếu cái mũ để đưới đất nữa thôi. Hì. Một số sinh viên (khoảng 1,2 người) đứng lại xem và comment.
.............................................
Thế đó, cuộc sống của học sinh, sinh viên xa nhà còn đủ bộn bề những chuyện khác. Tất cả cũng chỉ là những thử thách để tôi rèn sự dẻo dai và chịu đựng. Không có gì là mãi mãi. Khó khăn rồi cũng qua, mệt mỏi rồi cũng hết. Vinh quang chói lọi phía trước
Sau cơn mơ, một ngày mới lại bắt đầu.

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

Con cá heo

Trong giấc mơ đêm qua, có một con cá heo đi được bằng hai chân. Tự hào thay, đó là con cá heo duy nhất trên thế giới đi được bằng hai chân. Tuy nhiên, nó cũng chỉ có thể sống mà không có nước lâu hơn các con khác một chút thôi.

Con cá heo được đem về nhà nuôi. Không có hồ, con cá heo được thả vào trong bồn nuôi cá, nằm vừa vặn, thỉnh thoảng nhích lên nhích xuống. Rồi sau đó, con cá heo được nuôi dạy thành người có học thức với việc học chữ. Với bản chất thông minh, hiền hòa, con cá heo biết đọc biết viết. Con cá heo được nuông chiều hằng ngày dẫn đi chơi, nó ngồi chễm chệ trên xe máy. Đến một ngày, một sự việc trọng đại xảy ra. Cái nhà máy gạch hút bụi sao đó mà như lỗ đen vũ trụ, hút tất cả những gì nó có thể hút được với một sức mạnh khôn lường. Người người mất nhà, nhà nhà mất nơi ở. Con cá heo tuy vẫn ở trong bồn nhưng coi như không có chỗ nương thân. Thấy nó mập mạp mà chen chúc tội nghiệp quá, chủ nó đưa nó trở về biển.

Về biển rồi nó vẫn không quên viết thư cho người đã bắt cóc, nuôi nấng và dạy dỗ nó. Lá thư thứ 1, nó bảo ở dưới (biển), nó được dạy thêm 1 ngoại ngữ nữa, nên từ lá thư thứ hai nó sẽ viết bằng cái ngoại ngữ đó cho ông chủ nó nghiên cứu (ông chủ là nhà nghiên cứu khoa học, mỗi tội mơ nên chưa biết ổng nghiên cứu cái gì?!). Thế là lá thư thứ hai, nó viết bằng thứ chữ kì lạ, ở dưới ghi chú thêm là, nó dịch ra từ cách phát âm của các con cá heo khác. Cả nhà nhìn thư của con cá heo, lắc đầu bảo hổng hiểu gì hết trơn. Chẳng biết giờ nó có vợ con gì chưa. Nhớ nó quá à!

Tỉnh ngủ

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

"Tôi ru em ngủ"

E hèm, lâu ghê mới trở lại đây.

Hôm nay trời lạnh 24 độ F như trong thông báo của cái blackboard, dưới O độ C đó, còn âm bao n hiêu độ thì lấy máy tính ra thử đi. Người thở phì phò ra khói. Khuôn viên trường đại học sáng thứ 2 vắng như chiều tối thứ sáu. Cái đài phun nước bị tuyết bám từ hôm thứ bảy đến nay vẫn chưa tan.

Người ta nói mùa đông tới rồi

Sáng thứ hai có bài test. Ôn cho cố từ chiều chủ nhật vô, cuối cùng cũng có vài cái gọi là "ngoài chương trình ôn thi". Hix.......

Buổi sáng sớm, từ cái giường sang cái phòng tắm, quẹt ngang cái nhà bếp rồi chễm chệ ở phòng khách có đứa ngân nga "Tôi ru em ngủ". Cho đến khi đã ngồi trong xe rồi anh Lê Hiếu vẫn tiếp tục
"Tôi ru em ngủ một sớm mùa đông........."
Mà em có ngủ đâu, em mà ngủ là đi đời em.
Thôi giờ em thư giãn, mai em lại có test.
Lần thứ 2 trong học kỳ em đi học đúng giờ nha.
Người ta nói Belly dance có tác dụng giảm béo
Clip này quay từ hồi nảo hồi nao rồi từ cái International Education week