Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008

....

....

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

18

Một ngày nọ, tôi bỗng dưng nhận ra rằng ngày mà mọi người nói câu này "Chúc mừng sinh nhật 18 tuổi" cũng là ngày tôi chuẩn bị bước vào năm thứ 19 sống trên đời. Cuối cùng rồi "sinh nhật" được xếp vào "lễ kỉ niệm"- điều mà từ trước đến nay tôi chưa bao giờ hiểu.

Ngày tôi sinh ra, theo mẹ nói, là ngày mưa gió bão bùng. Lúc tôi cất tiếng khóc để bắt đầu nhịp thở đầu tiên cũng là lúc ông trời cất tiếng khóc xuống cái vùng đất miền Trung khô cằn. Tôi tưởng tượng ngày ấy dữ dội thế, mà tôi cứ bình yên dưới vòng tay mẹ. Mười mấy năm sau, tôi bình yên ở một nơi nào đó dưới vòm trời này.

Nếu so sánh cuộc sống là một bức tranh như người ta vẫn nói thì bức tranh của tôi gồm những màu sáng và mềm. Không một bức tranh nào hoàn hảo, bức tranh của tôi có những mảnh ghép bị lệch pha, nhưng nó không xấu. Đôi lúc tôi lại dùng cọ vẽ vào đó những đường nét không theo một qui tắc nào cả thì bức tranh ấy vẫn sáng. Tôi hạnh phúc vì mình được sỡ hữu nó một cách trọn vẹn.

Không quá nhiều biến cố xảy ra dẫu có nhiều lỗi lầm do tôi gây ra. Người khác, và cả tôi chấp nhận nó như một rủi ro trong cuộc sống tất yếu phải có.

Con người tôi mâu thuẫn từ quá khứ đến hiện tại và có lẽ là tương lai. Tôi sống với những thói quen của quá khứ, thích ứng với hiện tại, và tự vấn tương lai.

Tôi nhận được nhiều hơn là mất đi trong suốt 18 năm qua.

Những ngày trước, tôi háo hức được đến sinh nhật mình. Đó là ngày trọng đại duy nhất thuộc về riêng tôi. Khi ấy, mẹ sẽ mua hay chị Thu sẽ làm bánh kem, mẹ sẽ hỏi tôi muốn ăn gì vào ngày ấy, rồi tôi có một bình hoa. Từ chiều tôi sẽ lon ton chạy đi xem bánh của tôi có hình như thế nào, mẹ cắm bao nhiêu bông hoa, năm nay mẹ dùng sáp cây hay sáp bằng số, mẹ nấu món gì. Những năm sau này, khi cuộc sống bộn bề, tôi vẫn nhận được một cái bánh kem, 1 bình hoa và 1 bữa tối thịnh soạn.

Tôi đang ở giao điểm của ngày mới và ngày cũ do lệch múi giờ.
Năm nay chỉ có hai người, không hoa, không có bữa tối thịnh soạn do mẹ nấu, có lẽ sẽ có bánh kem, để giữ lại một chút gì gọi là truyền thống (của tôi). Khi tôi hoàn tất bài viết này như kết thúc bài diễn văn tôi phải nói trong trước lúc thổi nến, tôi sẽ bắt đầu một năm thứ 19 của mình một cách mới mẻ hơn. Tôi vẫn sẽ phết lên bức tranh tôi đang sống những màu mới tươi sáng hơn, để tôi vẫn nói một câu hài lòng với nó và không hối hận vì những gì đã qua.

Cuộc sống vẫn còn tiếp diễn.
Chào đón năm thứ 19 tôi có mặt để khóc cười cùng ông trời.


Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2008

Halloween Party

Chập tối, 30/10
Bòm đang ngồi mơ màng trong xe. Đột nhiên, Bòm cảm thấy đường về không mấy quen thuộc. Trời, một cuộc bắt cóc tống...... tiền (hay tình?). Liếc sa
ng bên phải, liếc sang bên trái, thấy kẻ tình nghi không đáng nghi cho lắm. Đó là một cô gái da trắng hồng tự nhiên không nhờ Pond (mà nhờ Olay), tóc đen nhờ Sunsilk, môi hồng không dùng Lip Ice. Chân dung cô ấy đây

Chịu hết nổi, Bòm phải lên tiếng
- Ê ê, đâu phải đường dzìa nhà
Cô ấy từ tốn
- Đâu có dzìa nhà, đi tới tiệm Mc Donald đó cưng, tối nay hổng có đồ gì ăn đâu, sáng nay ta quên lấy đồ ăn ra rồi. Còn trưa mai chịu khó ăn mì gói vậy.
Ồ ồ, vậy là sắp được ăn tiệm. Chính xác là mua đồ ở tiệm về nhà ăn. Hì hì.
Cái ý nghĩ sung sướng này lại dẫn tới cái ý nghĩ sung sướng khác, kiểu như thế này
- Ngày mai ở Commons có Halloween party đớ. Đi hông, free lunch?
Nói đúng ra thì Bòm đang nghĩ tới cái viễn cảnh gặm mì gói thay cơm. May mà Bòm còn nhớ tới cái lễ hội hoá trang và Halloween Party
Cô gái nhìn Bòm đầy nghi ngờ:
- Thiệt hông đó? (tại bữa trước 2 đứa có dịp ăn hụt một lần, free lunch nhưng phải đăng ký, Cô gái hổng có đăng ký trước nên hổng có phần, còn bữa nữa, Bòm có đăng ký mà Bòm tới đó sign in, liếc qua liếc lại rồi dzìa, hổng có ăn)
- Thiệt ( nói cái chắc nịch luôn, mà cũng lo, lỡ bữa xem thông báo mình bị .... mê sảng thì sao)
Thế là 11h45 hôm sau (31/10), Cô gái đã chễm chệ ngồi ở ghế đá chờ Bòm tới (trễ 3' cho chat chit). Hai đứa lót tót đi kiếm Party. Trên đường đi gặp........Dr Clean. Hai đứa ham hố sáp vô chụp hình kỉ niệm


Chạng rạng một hồi, có thêm 1 nhúm người nữa, gồm Bạch Tuyết, phù thuỷ, một số người béo gầy. Tất cả theo chân nàng Bạch Tuyết tới Flat Tuesday để dự party vì chỉ có nàng mới biết cái chốn khỉ ho cò gáy đó ở đâu.
Vừa chạm chân tới Commons, cái nhúm người đó phát hiện nàng Bạch Tuyết đã biến mất. Vậy là cả đám nối đuôi nhau đi tìm Flat Tuesday. Phù...... leo thang mỏi chân, tìm thấy tầng 2 của Flat Tuesday. Bòm le te chạy dzô.....*May quá*. Ai dè, Cô Gái kêu lại:
- Cổng dzô ở dưới
Lại lội bộ xuống dưới. Tén ten...... Nàng Bạch Tuyết đã ở trước cửa chào đón mọi người.
Hí ha hí hửng đi dzô......... Hoành tráng ghê gớm.

Ủa, mà Cô Gái đâu òi?*ngó quanh ngó quất*
Thì ra trong lúc Bòm không chú ý, Cô Gái đã tót đến chỗ Bạch Tuyết chụp hình xin chữ ký, mà xin sao chỉ có hình chứ hổng có chữ ký.
(Nường này tên là Lina, hiệu Snow White, cái tên chỉ lấy 1 ngày)
Bòm cũng đâu chịu thua kém, chạy đi chụp hình với nàng phù thuỷ tóc xanh liền.

Í, hình này hơi bị đen, thấy cái tay của Bòm còn cao hơn cả cô í + cái mũ của cô í, nhưng thiệt ra Bòm lùn hơn cô í. Hình này rõ hơn

(Trông Bòm thiệt là rạng ngời *ngoặc kép*) Xin trân trọng giới thiệu, cô nàng Phù Thuỷ Fadi
Trên đường lang thang khám phá còn gặp một số nhân vật:
Bác này được khen là giống Richard Gere, nhưng bác í đâu có muốn làm Richard Gere, bác í muốn làm ông Tổng thống nào đó. Có vẻ oai hơn Richard Gere nhiều.
Còn đây.........
Thấy cái bạn tóc vàng hông? Bòm nhí nhảnh mượn bạn í mái tóc. Ai ngờ, hình ảnh của mình xuống cấp trầm trọng.
(Bòm có cái áo phù hợp với mái tóc ^^)
Ồ, xem gì kìa, người ta xếp hàng chụp hình kìa. Hai đứa ham hố xáp vô, toàn mấy nhân vật dễ thương + nổi tiếng:
.....Tén tèn ten.......Đến màn ăn uống
Thức ăn khá ngon nên bãi chiến trường của Bòm và Cô Gái có dạng như sau
Có thể liệt kê ra gồm:
- 1 dĩa xương gà
- 1 dĩa bánh Mễ
- 1 dĩa trái cây
- 1 dĩa bánh chocolate
- 2 li Nestea
Chú thích: Bòm ăn đợt 2 gồm 3 cái đùi gà nhỏ + 1 dĩa bánh choco, tối đó cân lại, Bòm đã tròm trèm 110 pounds

Cô gái điệu đàng trước bầy thức ăn
Đang ăn đợt 2, thấy ồn ào. Bòm quay lại: Sao toàn mông là mông vậy?
Dòm kĩ, thì ra người ta đang hát bài ca "Nào ta cùng khoét, khoét, khoét. Nào ta cùng cắt, cắt, cắt...."
Khoét và cắt Bí Ngô

Thi trang trí Bí Ngô.
Người ta vừa mới khoét và cắt xong, đã có đứa ham hố chụp hình.
Cái cuối cùng được hoàn thành cũng không thoát số phận hẩm hiu đó, đợt này có một đám
Cận cảnh, 3 quả bí
Đoán xem, đoán xem, quả nào được phần thưởng:
(Bòm ủng hộ cho quả thứ 3, vì độ man rợ và độ bự *quả bự nhứt trong 3 quả*), nhưng thiệt ra, phần thưởng thuộc về quả này
King và Queen do Bòm tự chấm thuộc về 2 em này

Giải trang phục thuộc về bạn này:
End show
Bòm đi dzìa
Xí quên, mấy bạn trang trí Bí Ngô được quà là một cây dù đủ màu (mỗi người 1 cây chứ hổng phải cả nhóm 1 cây)
P.S1: Bài viết dựa có 90% là sự thật, 10 % còn lại là mắm, muối, tiêu, đường, dầu ăn, gia vị, etc
P.S2: Bòm là đứa duy nhất không phải chỉnh Red Eyes vì cười hổng thấy mắt đâu, làm gì có Red Eyes
Chúc vui vẻ
(Thèm ăn lại Choco cake)