
Thế rồi, ngày cuối cùng đi học cũng kết thúc. Mọi thứ ở LHP nhuốm một màu luyến tiếc trong cái lũ học trò 12 chúng tôi, từ cái chỗ ngồi quen thuộc, cái bảng phấn, góc lớp, hành lang trường, ngay cả cuốn sổ đầu bài khi đã được đem ra khỏi lớp rồi mà vẫn còn có người nhìn theo ngẩn ngơ. Ừ, thì có khi nào gặp lại nữa đâu, cho dù là sau này một trong số chúng tôi học sư phạm thì khi gặp lại những điều ấy ắt hẳn cũng mang một tâm trạng khác, trong một tư thế mới, của người đứng trên bục giảng, chứ không phải là một cô cậu học trò năm cuối cấp ngây thơ với buổi chia ly .
Ngày mai.....
Sẽ chẳng có ai còn gọi chúng tôi bằng hai từ quá đỗi thân thương: học trò- cái lũ chỉ đứng sau nhất quỷ, nhì ma, mà đôi khi "bon chen" cái lũ ấy cướp luôn cả ngôi vị quán quân của quỷ.
Sẽ chẳng còn những phút giây chúng tôi cùng ngồi học trong cũng một căn phòng
Sẽ chẳng còn những ngày cùng hát hò, nhảy múa trong hội diễn văn nghệ của lớp, của trường
Sẽ chẳng còn những món quà trao nhau ngày 8/3 trong sự vui sướng tột cùng không chỉ của con gái
Sẽ chẳng còn những giờ học căng thẳng chợt giãn ra chỉ vì một câu nói bông đùa
Sẽ chẳng còn những tiết kiểm tra cùng nhau "giúp đỡ, hợp tác cùng phát triển"
Sẽ chẳng còn những ngày tranh nhau giành chỗ ngủ trưa trong căn phòng quen thuộc ở khu C
Sẽ chẳng còn một góc sân trường rợp lá vàng ngày đầu thu mà đôi khi lơ đãng lại thấy nó đẹp quá chừng
Sẽ chẳng còn ngày chúng ta nắm tay thật chặt chạy quanh hành lang như hôm nay
Sẽ chẳng còn một vòng tròn trước khu C ngồi hát "Và con tim đã vui trở lại", hát hết mình nhưng lại sợ cái vòng tròn ấy tan ra khi kết thúc bài hát
Sẽ chẳng còn những khuôn mặt đứng cạnh nhau chụp hình như thế này
Cũng không còn những lời trêu đùa vô tư cho nhau
Và những ngày bên nhau
Tất cả lùi lại. Hôm nay, những giọt nước mắt đã rơi, dù tôi chỉ mới nghe kể lại, nhưng sao chạnh lòng. Đã quá gắn bó rồi, bây giờ sao nỡ?
Câu chào cuối cùng có thốt nên lời?