Hai ngày một đêm .... Một thời gian không quá ngắn nhưng cũng không đủ dài để có thể thổ lộ nhiều hơn.
......Đêm lửa trại ......
.......Lửa tàn......Ấm áp một tình bạn giữa những đứa con của A1.
Đang cười, đang khóc, đang nấc nghẹn, đang cố nén để nước mắt không trào ra.
Những đứa con của A1
Lời nói chân thành
Lời xin lỗi không bao giờ là muộn màng
Tha thứ - cái con người luôn tìm đến để thanh thản
Quyết định - Bờ vai cho bạn, tôi không đẩy bạn ra nữa. Hãy dựa vào....
Lời xin lỗi tôi chưa kịp nói với bạn.
Nhưng tôi hứa, tôi sẽ nói nó ra, khi tôi có đủ can đảm....
........
Tôi yêu .....
.....A1......Amo....
Giữ nó nhé.....Trong trái tim mình.....
Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008
Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2008
Bí mật của sự lặng im
Sự im lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy nghẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới. Nhưng khoảng lặng đủ dài đó là bao lâu?
Đôi khi sự im lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.
Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Hỡi bạn mến, hãy đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự lặng im. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.
Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.
Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn.
Hoathuytinh.com
Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008
Tam pháp thuật
Dạo này đọc lại thấy văn chương mình càng ngày càng ..... ngán ngẩm. Tệ hết sức, không đủ sức để diễn đạt những gì mình muốn nói nữa.
Từ hôm 10/1, các Amo bắt đầu khai chiến hội thi Tam Pháp Thuật, nhưng phải đến hôm nay mình với bạn Ky mới "mặt đối mặt" trong trận Caro. Kết quả thiệt là thảm hại. Nguyễn Bạch Dương thất thủ 2-1 trước Trương Tuấn Ky. Mình xem nó như một kết quả tất yếu của việc không chơi caro sau nhiều năm nhiều tháng. Mà kết quả 2-1 cũng là bất ngờ đối với mình, vì lúc đầu cứ tưởng thua trắng 3 -0. Haha, nhưng vì lòng ham hố, nên mình quyết định ngày mai tái đấu với bạn Ky. Hi vọng sẽ không thua nhục nhã. Những trận vừa rồi coi như giao hữu. Sau trận quyết đấu với bạn Ky, còn phải đấu với Trà My và Cảnh Nguyện, toàn dân pro. Để xem một con gà như mình sẽ làm nên được kì tích gì không?!.
p.s: không ai nói với mẹ chuyện bạn Dương tham gia Tam Pháp Thuật nha. Cảnh báo trước!!!!
Từ hôm 10/1, các Amo bắt đầu khai chiến hội thi Tam Pháp Thuật, nhưng phải đến hôm nay mình với bạn Ky mới "mặt đối mặt" trong trận Caro. Kết quả thiệt là thảm hại. Nguyễn Bạch Dương thất thủ 2-1 trước Trương Tuấn Ky. Mình xem nó như một kết quả tất yếu của việc không chơi caro sau nhiều năm nhiều tháng. Mà kết quả 2-1 cũng là bất ngờ đối với mình, vì lúc đầu cứ tưởng thua trắng 3 -0. Haha, nhưng vì lòng ham hố, nên mình quyết định ngày mai tái đấu với bạn Ky. Hi vọng sẽ không thua nhục nhã. Những trận vừa rồi coi như giao hữu. Sau trận quyết đấu với bạn Ky, còn phải đấu với Trà My và Cảnh Nguyện, toàn dân pro. Để xem một con gà như mình sẽ làm nên được kì tích gì không?!.
p.s: không ai nói với mẹ chuyện bạn Dương tham gia Tam Pháp Thuật nha. Cảnh báo trước!!!!
Thứ Ba, 8 tháng 1, 2008
Radio
Tối hôm qua, đọc được bài Radio trên MTO, cảm thấy vui vui, vì giới tín đồ của radio lại có thêm 1 thành viên nữa ( mặc dù cũng hơi nghi ngờ về độ chính xác của bài viết, viết để lấy nhuận bút hay viết do cảm xúc???). Anyway, mình cũng nên cảm ơn bài viết đó, nói lên cái cảm xúc của mình khi nghe radio.
Cái thói quen nghe radio của mình chẳng biết bắt đầu từ khi nào, có lẽ là rất lâu rồi. Tự hào vì có lẽ mình là một trong số ít những người trẻ(hay chưa già??) nghe radio hiện nay. Đúng như bài viết đó nói, cảm giác nghe radio không giống với cảm giác xem TV. Mặc dù nó không tiện lợi, nhưng nó mang ta tới một thế giới khác. Những cảm xúc được biểu hiện rõ rệt hết, những lời chúc mừng, những câu chuyện được đơn giản được trau chuốt hơn qua giọng nói của phát thanh viên. Đơn giản nhưng không tầm thường. Thình thoảng mình còn được người khác gửi quà tặng âm nhạc nữa, mặc dù không nêu đích danh, nhưng vẫn nằm trong số "các bạn đang nghe đài"(hahahaha). Những niềm vui nho nhỏ. Chẳng thế mà suốt những năm cấp2, mình cứ bị thắc mắc về chuyện vừa học bài, vừa nghe radio. Thực ra là chỉ làm bài mà thôi, chứ chẳng học gì hết.
Trên xe bus.......
Ai đó bật chương trình Những ca khúc bất hủ. Giọng nói ngọt ngào của Trí Quyền vang lên. Sửng sốt......Tê dại........ Cái giọng nói ấy, đã bao lâu rồi mình mới được nghe lại. Bao năm rồi giọng của Trí Quyền cứ thế, chẳng thay đổi.......Và chương trình hôm nay......chẳng phải là rock hay jazz, mà là hai câu chuyện.......Cơn bực mình nổi lên khi ông lái xe với tay tắt cái radio ( rõ ràng nó không hấp dẫn, ít nhất là với ông ấy). Muốn bảo ông ấy bật lại đi, nhưng chẳng mở miệng nổi. Thôi thì đành......về nhà nghe lại vậy.......
Ôi, nhớ.......
"Những ca khúc bất hủ" là " ông thầy" đầu tiên dạy cho mình cái suy nghĩ: có duyên thì gặp lại, chẳng cần phải tìm kiếm, những cái thuộc về mình thì tự khắc không tìm cũng gặp, những cái không thuộc về mình thì cho dù cố gắng nó vẫn chỉ là một điều không thể với tới.......
[ Nghe tin "sét đánh"]
[ Màn trình diễn nhảy nhót đã được thực hiện vào sáng nay......clap clap clap......]
Cái thói quen nghe radio của mình chẳng biết bắt đầu từ khi nào, có lẽ là rất lâu rồi. Tự hào vì có lẽ mình là một trong số ít những người trẻ(hay chưa già??) nghe radio hiện nay. Đúng như bài viết đó nói, cảm giác nghe radio không giống với cảm giác xem TV. Mặc dù nó không tiện lợi, nhưng nó mang ta tới một thế giới khác. Những cảm xúc được biểu hiện rõ rệt hết, những lời chúc mừng, những câu chuyện được đơn giản được trau chuốt hơn qua giọng nói của phát thanh viên. Đơn giản nhưng không tầm thường. Thình thoảng mình còn được người khác gửi quà tặng âm nhạc nữa, mặc dù không nêu đích danh, nhưng vẫn nằm trong số "các bạn đang nghe đài"(hahahaha). Những niềm vui nho nhỏ. Chẳng thế mà suốt những năm cấp2, mình cứ bị thắc mắc về chuyện vừa học bài, vừa nghe radio. Thực ra là chỉ làm bài mà thôi, chứ chẳng học gì hết.
Trên xe bus.......
Ai đó bật chương trình Những ca khúc bất hủ. Giọng nói ngọt ngào của Trí Quyền vang lên. Sửng sốt......Tê dại........ Cái giọng nói ấy, đã bao lâu rồi mình mới được nghe lại. Bao năm rồi giọng của Trí Quyền cứ thế, chẳng thay đổi.......Và chương trình hôm nay......chẳng phải là rock hay jazz, mà là hai câu chuyện.......Cơn bực mình nổi lên khi ông lái xe với tay tắt cái radio ( rõ ràng nó không hấp dẫn, ít nhất là với ông ấy). Muốn bảo ông ấy bật lại đi, nhưng chẳng mở miệng nổi. Thôi thì đành......về nhà nghe lại vậy.......
Ôi, nhớ.......
"Những ca khúc bất hủ" là " ông thầy" đầu tiên dạy cho mình cái suy nghĩ: có duyên thì gặp lại, chẳng cần phải tìm kiếm, những cái thuộc về mình thì tự khắc không tìm cũng gặp, những cái không thuộc về mình thì cho dù cố gắng nó vẫn chỉ là một điều không thể với tới.......
[ Nghe tin "sét đánh"]
[ Màn trình diễn nhảy nhót đã được thực hiện vào sáng nay......clap clap clap......]
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)